Hồi ức Bà Năm
Thời Hoa Lửa Gió chiều cuối đông lùa qua rặng tre xóm nhỏ, tiếng xào xạc như vọng lại những điều xưa cũ. Bà Năm ngồi tựa cửa, đôi mắt đục nhưng vẫn long lanh mỗi khi nhìn về phía con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng—nơi hơn nửa thế kỷ trước, bà đã tiễn người thương vào chiến khu. Ngày ấy, làng còn nghèo lắm. Bom rơi ngày đêm, lửa đạn đốt cháy từng khoảnh ruộng. Nhưng giữa khói súng ngút trời, vẫn có những điều rực rỡ như mùa hoa đỏ rực đầu năm. Bà Năm—khi ấy mới mười chín—vẫn thường đứng ở bến sông
Thời Hoa Lửa Gió chiều cuối đông lùa qua rặng tre xóm nhỏ, tiếng xào xạc như vọng lại những điều xưa cũ. Bà Năm ngồi tựa cửa, đôi mắt đục nhưng vẫn long lanh mỗi khi nhìn về phía con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng—nơi hơn nửa thế kỷ trước, bà đã tiễn người thương vào chiến khu. Ngày ấy, làng còn nghèo lắm. Bom rơi ngày đêm, lửa đạn đốt cháy từng khoảnh ruộng. Nhưng giữa khói súng ngút trời, vẫn có những điều rực rỡ như mùa hoa đỏ rực đầu năm. Bà Năm—khi ấy mới mười chín—vẫn thường đứng ở bến sông


