Hồi ức bà Nguyễn Thị Út
Ngày còn trẻ, bà Nguyễn Thị Út sống trong thời kỳ đất nước đang chìm trong chiến tranh. Tuổi trẻ của bà không gắn với trường lớp đầy đủ hay những ước mơ bình yên, mà gắn với tiếng súng, tiếng bom và những cuộc chia ly không hẹn ngày trở lại. Khi nghe tiếng gọi của Tổ quốc, bà không hề do dự. Bà tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Quyết định ấy không đến từ những suy nghĩ lớn lao, mà từ một trái tim rất giản dị: đất nước cần thì mình đi.
Chiến tranh không chỉ là gian khổ, mà còn là sự rình rập của cái chết.
Bà từng nhiều lần đối mặt với máy bay địch. Tiếng động cơ gầm rú trên bầu trời, rồi bom rơi xuống, mặt đất rung chuyển.
“Nghe tiếng máy bay là tim đập thình thịch. Bom nổ sáng cả vùng trời. Nhưng vẫn phải ôm chặt bao gạo mà nằm xuống đất.”
Trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, bà không bỏ chạy. Bà vẫn giữ nhiệm vụ của mình.
Khi tôi hỏi bà có sợ không, bà cười nhẹ:
“Sợ chứ con. Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình bỏ chạy thì bộ đội lấy gì mà ăn?”
Câu nói ấy khiến tôi lặng đi rất lâu. Tôi hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không sợ hãi, mà là biết vượt qua nó.


