Khác

HỒI ỨC BÊN BẾN PHÀ LONG ĐẠI

Ông là thành viên của Đại đội C130, lực lượng Thanh niên Xung phong, tham gia trực tiếp các hoạt động chi viện cho miền Nam trong những năm chiến tranh, đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men và hỗ trợ chiến sĩ qua các tuyến sông, bến phà đầy hiểm nguy.

Đồng Tháp04/12/2025Nguyễn Bình Phương Ngân (Trường Đại học Tiền Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng bom đạn vẫn rền vang trong tâm trí, từng tiếng nổ và ánh lửa trên bầu trời như không bao giờ tắt. Trong suốt 4 năm phục vụ lực lượng Thanh niên Xung phong, ông Nguyễn Văn Tự vẫn nhớ nhất những ngày chèo đò đưa bộ đội, lương thực và đạn dược qua Bến phà Long Đại, nơi hiểm nguy luôn rình rập, từng chuyến đi đều như thử thách giới hạn sức lực và lòng quả cảm của tuổi trẻ.

Những ngày cuối tháng 10, mùa mưa miền Trung bắt đầu, nước sông Long Đại dâng cao, chảy xiết và đục ngầu. Bom đạn từ máy bay Mỹ thả xuống liên tục, tạo thành những ánh lửa lóe lên trong đêm tối, phản chiếu trên mặt nước. Khi ấy, Nguyễn Văn Tự chỉ mới 18 tuổi, cùng đồng đội TNXP làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men và đôi khi là chiến sĩ qua sông. Ban ngày, họ tránh bom đạn trên bờ, ban đêm lại chèo phà, chỉ nhờ ánh lửa chớp lóe từ bom mới nhận ra vị trí bến, tránh va vào các chướng ngại vật trong dòng nước xiết.

Chiếc phà nhỏ chỉ có thể chở 8 - 10 người, những chiến sĩ còn lại phải bơi qua dòng nước dữ. Nhiều lần, ông vừa chèo vừa giữ thăng bằng cho chiến sĩ bị thương, vớt kiện hàng rơi xuống nước và đảm bảo chúng không bị trôi mất. Nước lạnh thấm qua quần áo, mưa lũ làm tay chân tê buốt, bom nổ rung rinh cả thân phà - tất cả tạo thành thử thách khắc nghiệt, mà ông phải bình tĩnh vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ.

Bến phà Long Đại xưa

Vượt mưa bom bão đạn

Một đêm mưa tầm tã, Nguyễn Văn Tự được giao nhiệm vụ chở lương thực và đạn dược qua sông Long Đại. Khi phà vừa rời bến, bom rơi gần bờ, sóng dữ dội dập vào thân phà, làm nhiều kiện hàng rơi xuống nước. Ông nhanh chóng ra hiệu cho đồng đội giữ thăng bằng, nhặt kiện hàng, chèo phà vượt dòng nước xiết mà không để ai bị rơi xuống. Cả nhóm trở về bờ an toàn, nhưng ai cũng hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ thôi cũng có thể trả giá bằng mạng sống.

Những chuyến đò đêm ấy không chỉ là công việc, mà còn là áp lực tâm lý lớn. Bom nổ liên tục, nước xiết, đồng đội bị thương, nguy cơ mất mạng luôn hiện hữu. Nguyễn Văn Tự nhớ mãi cảm giác căng thẳng khi chèo phà giữa dòng nước tối tăm, lòng luôn cầu mong mọi người đến bờ an toàn. Mỗi chuyến đi, tim ông đập nhanh, nhưng ý chí kiên cường, tinh thần trách nhiệm với đồng đội và nhiệm vụ giúp ông vượt qua mọi nguy hiểm.

Những khoảnh khắc quý giá

Dù bom đạn và nỗi sợ luôn rình rập, ông Tự vẫn nhớ những khoảnh khắc quý giá: nhìn chiến sĩ trò chuyện, cười nói dù đang trên phà, chia sẻ nỗi nhớ nhà, ước mơ còn dang dở. Những khoảnh khắc ấy như một tia sáng trong đêm tối, tiếp thêm sức mạnh cho ông chèo đò qua bao ngày đêm khốc liệt.

Hình ảnh đồng đội hy sinh, những chuyến đò trôi qua dòng nước dữ dội mà ông Tự điều khiển an toàn, trở thành minh chứng cho tinh thần quả cảm và hy sinh thầm lặng của lực lượng TNXP. Những gì ông làm không được ghi danh trên giấy tờ, nhưng góp phần quan trọng vào thành công của các chiến dịch chi viện cho miền Nam.

Gặp lại đồng đội năm xưa

Hơn 40 năm sau, ông Tự vẫn giữ liên lạc với một vài đồng đội còn sống, trong đó có ông Phạm Hùng, cựu chiến sĩ miền Nam. Khi gặp lại nhau, ký ức về những chuyến đò và những ngày khốc liệt hiện về sống động. Những nụ cười, những giọt nước mắt, những cái bắt tay thật chặt - tất cả hòa quyện, nhắc nhở họ về sự hy sinh và tinh thần đồng đội mà tuổi trẻ của họ đã trải qua.

Ông Tự nghẹn ngào: “Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn luôn nhắc con cháu về những người anh hùng đã ra đi khi còn rất trẻ. Nhờ họ, chúng ta mới có hòa bình hôm nay. Tôi muốn mọi người hiểu rằng, hòa bình không tự đến mà có được từ xương máu, từ sự hy sinh thầm lặng của những người như chúng tôi.”

Những chuyến đò của ông Nguyễn Văn Tự không chỉ là nhiệm vụ chiến tranh mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm thầm lặng. Dòng Long Đại, với sóng xiết và bom đạn, đã chứng kiến tinh thần quả cảm, trách nhiệm và hy sinh của tuổi trẻ TNXP. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ mai sau rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng xương máu và tuổi trẻ quả cảm, và mỗi người đều có thể trở thành “người anh hùng thầm lặng” trong cuộc đời riêng của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn