HỒI ỨC “BÌNH MINH TRÊN CAO NGUYÊN”
Tôi đã sống gần trọn đời trên vùng núi cao này.
Tôi chứng kiến nhiều đổi thay của quê hương.
Có những năm tháng rất khó khăn.
Nhưng rồi mọi chuyện cũng dần đi qua.
Đường sá được mở rộng hơn.
Tiếng trẻ con đến trường vang lên mỗi sáng.
Bà con yên tâm làm nương trồng lúa.
Những ngôi nhà mới xuất hiện nhiều hơn.
Cuộc sống ngày càng khởi sắc.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy tôi rất xúc động.
Tôi nhớ về những năm tháng cũ.
Nhớ những người đã góp sức giữ bình yên cho bản làng.
Những ký ức ấy sẽ không bao giờ mất đi.
Chúng tôi gọi chặng đường ấy là Bình minh trên cao nguyên.
Một bình minh đến sau rất nhiều ngày mây phủ.


