Hồi ức bom đạn của ông Hiểu
Ông Hiểu năm nay đã ngoài bảy mươi, nhưng mỗi khi nhắm mắt, ký ức về những ngày bom đạn vẫn hiện rõ trong tâm trí. Ngày ấy, ông còn là một thanh niên, chạy giữa làng trong những trận pháo kích, nghe tiếng nổ rung trời, mùi khói thuốc xông lên cay mắt.
Dù sợ hãi, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bảo vệ làng, giúp dân sơ tán, cứu thương những người bị thương. Mỗi ngôi nhà bị sập, mỗi con đường bị phá, ông đều ghi nhớ, như một lời nhắc nhở bản thân và thế hệ sau: hòa bình hôm nay không tự đến, mà được xây dựng bằng sự hy sinh và lòng dũng cảm của nhiều người.
Ngày nay, khi kể cho cháu nghe, ông Hiểu không chỉ kể nỗi đau mà còn nhấn mạnh: “Hãy trân trọng từng ngày bình yên, và đừng quên những người đã giữ lấy nó.”



