Cựu chiến binh

HỒI ỨC CHIẾN TRANH

Từ ký ức của một nhân chứng sống, chiến tranh hiện lên như phép thử khắc nghiệt nhất của con người, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở, nhưng dũng cảm và yêu thương vẫn âm thầm thắp sáng con đường đi tới tương lai.

Hưng Yên13/12/2025Bùi Văn Tuân, Đào Khánh Quỳnh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhớ lại những năm tháng chiến tranh, ông nội em giọng trầm xuống như chạm vào một nỗi ám ảnh cũ. Ông kể: lúc đó ông mới đôi mươi, ông đã phải tạm biệt gia đình để lên đường nhập ngũ. Ngày ấy trong chiếc ba lô cũ sờn màu của ông chỉ có vài bộ quần áo vá, mấy củ khoai khô và lá thư mẹ dặn mang theo để đỡ nhớ nhà. Ông nói trận đánh đầu tiên là thứ mà cả đời ông không quên được. Khi hiệu lệnh vang lên, cả đơn vị lao lên giữa tiếng bom đạn vang rền như muốn xé tung mặt đất. Đất đá bắn vào người đau rát, nhưng chẳng ai dừng lại. Ông nói chỉ nhớ mình vừa chạy vừa cúi thấp người, tay siết chặt khẩu súng run lên tê cả ngón.

Mồ hôi lẫn với bụi, chảy vào mắt cay xè, nhưng ông vẫn phải nhìn thật rõ phía trước vì chỉ chậm 1 giây là có thể mất mạng. Tiếng nổ liên tiếp khiến mặt đất rung như đang thở dốc. Có lúc khói dày đến mức không thấy nổi mặt đồng đội, chỉ thấy họ hô nhau trong hỗn loạn. Ông bảo lúc ấy trong đầu không còn nghĩ gì nữa, chỉ có 2 điều: tiến lên và phải sống. Mỗi mét giành được là đổi bằng sức lực và ý chí.

Trên dọc đường nhà cửa tan hoang, tường nứt mái sập, bầu không khí đặc quánh mùi khói, bụi và tro. Những đứa trẻ ôm nhau run rẩy, mắt tròn xoe không hiểu sao trời đất rung lên, tiếng người gào thét vọng khắp nơi. Tiếng súng liên hồi, tiếng bom rồi tiếng kim loại va chạm vào nhau hòa thành một bản nhạc kinh hoàng của chiến tranh.*

“Nói đến đây”, mắt ông lắng trầm xuống quay sang em và nói bằng giọng vừa buồn vừa ấm áp: “Những ngày hòa lửa ấy, con sẽ không tưởng tượng nổi cảnh lửa cháy rực đỏ, bom nổ từng giây, đất rung lên từng cơn. Nhưng con thấy không, cả trong khói lửa ấy, người ta vẫn giúp nhau, vẫn bảo vệ quê hương. Con gái nhớ lấy: dũng cảm và yêu thương là thứ ánh sáng dẫn đường con, dù có bất cứ bom đạn nào.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn