Hồi Ức Chiến Tranh Của Một Cựu Chiến Binh

Tôi - Phùng Văn Đông là một cựu chiến binh, năm nay đã ngoài bảy mươi. Mỗi buổi chiều ngồi trước hiên nhà nghe tiếng gió thổi qua lũy tre, tôi lại thấy như có tiếng gọi của một thời tuổi trẻ đã xa—một thời bom đạn, một thời mà chúng tôi sống và chiến đấu bằng tất cả niềm tin và lòng yêu nước.
Tôi nhập ngũ năm mười chín tuổi. Ngày ấy, quê tôi còn nghèo, con đường làng đầy bụi đỏ, nhưng ai cũng sục sôi khí thế ra trận. Tôi nhớ như in hôm rời nhà, mẹ dúi vào tay tôi gói cơm nắm với ít muối lạc rồi chỉ nói một câu: “Đi đi con, đất nước cần.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng ở chiến trường.
Vào Nam, tôi được phân công làm chiến sĩ trinh sát. Chiến trường Trị - Thiên nắng cháy da, mưa thì ngập ngang ngực. Đêm đến, rừng tối đen như mực, tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu. Nhưng giữa bom đạn ấy, chúng tôi vẫn sống bằng tình đồng chí. Chỉ cần một điếu thuốc chia đôi, một ca nước chuyền tay, là đủ để ấm lòng cả tiểu đội.
Tôi không thể quên đêm đánh vào căn cứ địch bên sông Thạch Hãn. Bọn tôi bơi qua sông trong lúc pháo sáng của Mỹ rực trắng cả một vùng trời. Nước chảy xiết, đạn bắn như mưa. Thằng Tâm—đồng đội thân nhất của tôi—vừa bơi vừa cười: “Mai về tao xin thủ trưởng cho nghỉ ba ngày, về cưới vợ.” Tôi cũng cười, đâu biết đó là lần cuối cùng nghe nó nói. Khi áp sát bờ, một quả pháo nổ ngay cạnh… Khi tôi kéo được nó lên bãi cát, ngực nó không còn nhịp thở nữa.
Đó là lần đầu tiên tôi khóc trong chiến tranh.
Sau trận ấy, tôi trưởng thành hơn, vững vàng hơn. Chúng tôi vẫn tiếp tục chiến đấu, dù mất mát ngày một nhiều. Có những đoạn hành quân dài giữa rừng Trường Sơn, đói lả người nhưng không ai bỏ cuộc. Những cánh thư từ miền Bắc gửi vào, chữ đã nhòe vì mồ hôi hay nước mưa, lại trở thành sức mạnh đưa chúng tôi đi tiếp.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin Sài Gòn giải phóng, chúng tôi ôm nhau khóc như những đứa trẻ. Không phải khóc vì đau mà vì vui sướng, vì cuối cùng máu xương của bao đồng đội đã đổi được hòa bình hôm nay.
Giờ đây, khi chiến tranh chỉ còn trong ký ức, tôi thường kể cho con cháu nghe về những đồng đội đã ngã xuống, về tuổi trẻ của chúng tôi—một tuổi trẻ không tiếc, không sợ, chỉ biết sống cho đất nước.
Tôi chỉ mong thế hệ hôm nay, dù không còn nghe tiếng bom hay thấy màu khói súng, vẫn giữ trong lòng tinh thần của những người lính năm xưa: yêu nước, sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình mà biết bao người đã đánh đổi bằng tính mạng.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức thì vẫn còn—như ngọn lửa âm ỉ trong tim tôi, thắp sáng mỗi khi trời chiều gió thổi.


