Cựu chiến binh

Hồi ức chiến tranh của ông ngoại tôi

Hải Phòng18/01/2026Phạm Anh Quân (Lớp 8C- Trường THCS Cẩm Hoàng xã Cẩm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, có những năm tháng không bao giờ phai nhạt. Với tôi, những câu chuyện về thời “hoa lửa” không nằm trong sách giáo khoa, mà sống động trong từng lời kể trầm lắng của ông ngoại – một cựu chiến binh đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông ngoại tôi tên là Lương Văn Chăn, quê ở thôn Quý Khê, xã Cẩm Hoàng, huyện Cẩm Bình, tỉnh Hải Hưng- nay là thôn Quý Khê- xã Cẩm Giang- Thành phố Hải Phòng. Ông tôi sinh năm 1947, lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1965, mới 17 tuổi, đúng lúc đế quốc Mỹ bắt đầu thực hiện chiến lược “Chiến tranh cục bộ”, ông tình nguyện nhập ngũ, rời xa mái nhà thân yêu để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Ông được biên chế vào Binh trạm 11, quân hàm Thượng sĩ, hoạt động chủ yếu tại chiến trường Con Cuông – Nghệ An. Công việc của ông là lái xe, sửa xe, vận chuyển thuốc men, đạn dược, lương thực, thực phẩm và đưa bộ đội vào chiến trường miền Nam, đồng thời chở quân tình nguyện và hàng hóa sang giúp nước bạn Lào. Đó là những chuyến xe lặng lẽ nhưng vô cùng quan trọng, góp phần giữ mạch máu giao thông cho chiến trường.

Ông kể rằng: năm 1968, khi đoàn xe vượt qua đèo Đất, ban ngày bị máy bay Mỹ đánh bom dữ dội, nhiều đoạn đường chưa kịp san lấp. Có những chiếc xe lao xuống vực sâu từ 50 đến 60 mét. Cả đoàn dừng lại, tìm mọi cách xuống vực cứu người. Nhưng dù đã cố gắng hết sức, hai đồng chí vẫn vĩnh viễn nằm lại nơi rừng núi hoang vu. Đó là khoảnh khắc ông thấm thía nhất sự tàn khốc của chiến tranh và giá trị của sự sống.

Năm 1969, ông được cử đi học sửa chữa ô tô của binh trạm. Sau đó, ông phục vụ trong đoàn xe vận tải 11C54 – Tiểu đoàn 752, đảm nhiệm vận chuyển toàn bộ vũ khí, quân nhu cho chiến trường và cho lực lượng tình nguyện Việt Nam tại Lào. Những cung đường ông đi qua là rừng sâu, đèo cao, bom đạn ngày đêm rình rập. Không chỉ tránh máy bay địch, đoàn xe còn phải chống lại bọn thổ phỉ cướp hàng. Người ngồi ghế phụ lúc nào cũng cầm súng đã lên đạn sẵn, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ hàng hóa và tính mạng đồng đội.

Ông không thể quên hình ảnh những chiếc xe ZIN 130 của Liên Xô, sơn màu cỏ úa để ngụy trang, thùng xe bằng gỗ, trên nóc phủ kín lá cây, cành rừng. Ban đêm, xe chỉ bật đèn gầm và lặng lẽ bò qua từng khúc cua nguy hiểm. Trong một đêm vận chuyển sang Lào, đoàn xe của ông đi qua bãi bom nổ chậm. Cả đoàn phải dừng lại, chuyển hàng từ những chiếc xe trúng bom sang xe khác. Giữa bóng tối rừng già, tiếng bom nổ chậm vang lên ngay sát đội hình, và có những đồng đội của ông hy sinh ngay trên buồng lái, để lại nỗi đau xé lòng mà suốt đời ông không thể quên.

Đến tháng 4 năm 1974, ông được phục viên trở về quê hương. Rời quân ngũ, ông tiếp tục làm thợ sửa ô tô tại Công ty Vật tư Tổng hợp Hải Hưng, sống giản dị, khiêm nhường, ít khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Điều ông luôn nhắn gửi với con cháu là: “Không được quên những người đã hy sinh cho Tổ quốc. Phải học tập, lao động thật tốt để đất nước ngày càng giàu mạnh.”Câu chuyện thời hoa lửa của ông ngoại tôi không chỉ là ký ức của một đời người lính, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc để thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh to lớn của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức chiến tranh của ông ngoại tôi | Câu chuyện thời hoa lửa