Hồi ức chiến trường
Ngày ấy, ông Năm mới mười tám tuổi, khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, lên đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả: giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng Khmer Đỏ. Ký ức rực lửa nhất trong đời ông là những tháng ngày nếm mật nằm gai giữa rừng già Tây Nam. Rừng Campuchia mùa khô thì cháy da cháy thịt, thiếu từng giọt nước uống; mùa mưa lại bùn lầy ngập gối, sốt rét rừng quật ngã biết bao đồng đội. Ông Năm vẫn nhớ như in trận đánh mở màn đợt tiến công vào căn cứ địch ở Pailin. Đêm đó, sương mù dày đặc, trung đội của ông phải bò qua từng bãi mìn dày đặc để tiếp cận mục tiêu. Tiếng nổ chát chúa vang lên khi một quả mìn dướng bẫy bị kích hoạt. Trận chiến diễn ra khốc liệt từng phút giây. Giữa làn mưa đạn và tiếng pháo rơi gầm thét, ông cùng đồng đội đè bẹp từng ổ kháng cự của địch. Nhưng cái giá của chiến thắng chưa bao giờ nhẹ nhàng. Chiều hôm đó, khi tiếng súng vừa dứt, ông ôm lấy Bảy — người bạn đồng hương cùng chung một gáo nước, chia nhau từng củ sắn lùi — gục xuống ngay trước cửa hầm. Nụ cười rạng rỡ của Bảy trước giờ nổ súng mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi, giữa rừng già xứ người. Sau trận đánh, đơn vị ông tiến vào một phum sóc vừa được giải phóng. Người dân Campuchia xơ xác, gầy giuộc bước ra từ những trại tập trung của Khmer Đỏ. Hình ảnh những đứa trẻ co ro, nụ cười nghẹn ngào và những đôi tay run rẩy chắp lại chào "Chum reap suor" các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam đã khắc sâu vào tâm khảm ông. Giọt nước mắt của bà mẹ Khmer khi trao cho ông trái dừa ngọt lịm như xoa dịu mọi đau thương, mất mát.
Câu chuyện thời hoa lửa



