Hồi Ức Chiến Trường: Lời Kể Của Người Nhân Chứng Sống (1)
"Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng 4/1975 ấy", ông Nguyễn Văn Hùng (80 tuổi), một cựu chiến binh, bồi hồi kể lại. "Lúc đó, không khí vô cùng căng thẳng và khẩn trương. Chúng tôi, những người lính trẻ, biết rằng đây là trận đánh quyết định". [1]
Ông kể về những đêm hành quân không ngủ, băng qua những con suối, dốc núi hiểm trở. "Đói và mệt nhưng ai cũng hừng hực khí thế. Tiếng pháo gầm rú liên hồi, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh vô cùng. Bạn bè, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh... nhưng không ai dừng lại".Ký ức sâu sắc nhất đối với ông là giây phút nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay trên đỉnh cao điểm. "Lúc ấy, tất cả chúng tôi ôm nhau khóc, không phải vì sợ hãi mà vì quá hạnh phúc. Những gian khổ, mất mát dường như tan biến hết", ông Hùng xúc động chia sẻ. [1]



