Hồi Ức Chiến Trường Qua Lời Kể
Hồi Ức Chiến Trường Qua Lời Kể
Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, em luôn cảm thấy biết ơn sâu sắc đối với những người lính đã hy sinh vì độc lập, tự do của đất nước. Trong số đó, hình ảnh Bác 5 Kiểm – cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm – là một tấm gương tiêu biểu khiến em vô cùng kính trọng và cảm phục.
Bác sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay thuộc xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh). Khi còn rất trẻ, bác đã lên đường tham gia chiến đấu trong Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Bác từng tham gia trận chiến kéo dài 45 ngày đêm tại khu vực Cầu Kinh vào năm 1967 – một trận đánh vô cùng ác liệt. Quân địch đã sử dụng nhiều vũ khí hiện đại như máy bay, tàu chiến và pháo binh để tấn công. Dù vậy, bác và đồng đội vẫn chiến đấu dũng cảm, không lùi bước, góp phần làm nên những chiến công đáng tự hào.
Không chỉ dũng cảm trong chiến đấu, bác còn là người rất giàu tình cảm với đồng đội. Trong một trận đánh, bác từng nghĩ rằng người đồng đội Tám Nghĩa đã hy sinh khi bị trúng đạn. Khi cố gắng cứu bạn, bác bị thương nặng ở tay trái. Nhưng điều kỳ diệu là sau đó, bác lại gặp lại người đồng đội ấy tại trạm y tế. Câu chuyện này khiến em cảm nhận được tình đồng chí gắn bó keo sơn, sẵn sàng hy sinh vì nhau trong chiến tranh.
Chiến tranh đã để lại những dấu ấn sâu sắc trên cơ thể bác. Năm 1970, bác bị trúng đạn và mất đi cánh tay phải. Dù trở thành thương binh nặng, bác vẫn không hề bi quan hay chán nản. Ngược lại, bác luôn giữ tinh thần lạc quan, mạnh mẽ. Bác tiếp tục sống có ích và luôn hướng về những người đồng đội đã ngã xuống. Những hy sinh và mất mát ấy khiến em càng thêm khâm phục nghị lực phi thường của bác.
Trong cuộc sống hôm nay, bác 5 Kiểm vẫn lặng lẽ cống hiến theo một cách rất đặc biệt. Mỗi ngày, bác đều đến khu di tích Cầu Kinh để dọn dẹp, chăm sóc cây xanh và thắp hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Trước đây, khi khu di tích chưa được xây dựng, bác còn tự mình lập miếu thờ để tưởng nhớ đồng đội. Từ năm 2013 đến nay, bác vẫn tình nguyện trông nom, bảo vệ khu di tích mà không cần bất kỳ sự đền đáp nào. Đối với bác, đó là trách nhiệm, là nghĩa tình và cũng là niềm vui trong cuộc sống.
Qua những việc làm và câu chuyện của bác, em nhận ra rằng bác là một con người sống rất tình cảm, thủy chung và luôn có trách nhiệm với lịch sử. Bác không làm việc vì tiền mà vì lòng biết ơn và sự trân trọng quá khứ. Khi kể về những trận chiến, bác nói với giọng đầy tự hào. Nhưng khi nhắc đến những người đã hy sinh, giọng bác lại trở nên xúc động, nghẹn ngào. Điều đó khiến em hiểu rằng hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng rất nhiều máu và nước mắt.
Hình ảnh Bác 5 Kiểm đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Bác không chỉ là một người lính anh dũng mà còn là một con người giàu lòng nhân ái trong thời bình. Bác chính là tấm gương sáng để thế hệ trẻ chúng em học tập và noi theo.



