HỒI ỨC “CON ĐƯỜNG QUA ĐÈO GIÓ”
Tôi từng theo cha đi qua nhiều con đường núi ở vùng cao Lào Cai.
Ngày ấy đường đèo quanh co và rất vắng vẻ.
Người đi đường thường đi theo nhóm đông người.
Ai cũng cẩn trọng khi qua những đoạn núi cao hiểm trở.
Cha tôi thường dặn phải đi nhanh trước khi trời tối.
Núi rừng khi ấy rộng lớn và hoang vu hơn bây giờ rất nhiều.
Có những đêm gió hú vọng xuống từ sườn núi.
Trẻ con trong bản nghe thấy đều sợ hãi.
Rồi một ngày bộ đội về địa phương nhiều hơn.
Bà con góp sức giúp vận chuyển lương thực.
Tinh thần đoàn kết ngày càng mạnh mẽ.
Cuộc sống từng bước bình yên trở lại.
Người dân bắt đầu yên tâm làm ăn.
Chúng tôi gọi những năm tháng ấy là Con đường qua đèo gió.
Bởi đó là con đường đi từ lo âu đến bình yên.



