Hồi ức của 1 quân nhân VNCH trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây nam
28/08/1978
Một lần nữa lại là anh lính bộ binh. Nhưng lần này khởi đầu chỉ với cấp bậc binh nhì, đời binh nghiệp của tôi có duyên với bộ binh hay sao ấy?! Và tôi cảm thấy có một chút tự hào khi với thân phận một chinh nhân đang cùng bạn bè và có những chàng trai mặt còn lông tơ vừa xếp bút nghiên đã ghi lời thề trên bán súng với chí trai bốn hướng tung hoành. Tất cả đang trên đường ra mặt trận để làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc. Đoàn convoy lao nhanh về phía trước, quân trường dưới chân núi Thị Vải xa dần bỏ lại 3 tháng huấn luyện thực binh, 12h00 trưa đến thị xã Tây Ninh, đoàn xe dừng lại nghỉ để bộ đội dùng bửa trưa, có chuẩn bị cơm nắm nhưng mình không ăn, trong túi còn ít tiền tôi rủ thằng Dũng và Hùng “bông” vào chợ ăn hủ tíu “ba Tàu” và mỗi thằng uống một chai nước cam đỏ, hủ tíu không hấp dẫn lắm nhưng vẩn ngon hơn cái cơm nắm mình đeo toòng ten bên hông, lúc về tôi mua thêm 10 cái bánh da lợn cho cả tiểu đội.
13h30 đơn vị tiếp tục hành quân, mình không kịp vào thăm ông mười là em út của bà nội và cô tư, xe vòng theo dưới chân núi Bà Đen đường bắt đầu xấu, bụi đỏ tung mù mịt.15h30 đến xã Kàtum dừng lại ở binh trạm của sư đoàn 303 để thiếu tá trung đoàn trưởng Lê Công Hoàng cùng các sĩ quan tham mưu vào gặp chỉ huy sư đoàn nhận nhiệm vụ, đại đội K21 trinh sát của trung đoàn đã có mặt ở đây trước hơn 2 tuần. 16h30 đơn vị tiếp tục hành quân, con lộ dã chiến mới được mở bằng đôi tay trần của lực lượng thanh niên xung phong và công binh quân khu 7 không được bằng phẳng lắm, với tốc độ 5-6 km/h ngồi trên xe mà cứ ngở như pilot lái F5 đang biểu diễn nhào lộn. Đang đi thì đoàn xe phải nép lại bên đường để nhường đường cho 2 chiếc vận tải Hồng Hà đang ngược chiều, chiếc đi đầu kéo theo khẩu pháo 155mm đầu bạc một cách nặng nhọc, chiếc thứ 2 chạy nhẹ nhàn hơn trên thùng xe phủ một vài nhánh cây như để nguỵ trang. Những cành lá còn tươi nguyên đang che mát cho những tử sĩ đang nghĩ ngơi trên xe, một thứ mùi đặc trưng nặng mũi bốc lên khi xe chạy ngang qua làm mình choáng một chút nhưng không sao ít nhiều đã quen rồi. Đám lính trẻ lập tức xôn xao:
- Lính mình tử trận à? – Bộ đội hy sinh ngoài mặt trận chứ gì nữa!
Và ngay sau đó có ngay những bộ mặt đăm chiêu, thậm chí tái màu như cá lia thia thua độ, nét hào hùng của người lính trẻ trên đường ra trận mạc của những anh chàng to mồm nhất giờ củng đâu mất tiêu rồi?! Sau cái màng giật gân ấy cái không khí im ắng như bao trùm lên cái đại đội 3 mới “cắt chỉ” của mình, còn lại là tiếng động cơ gào rú giữa hai bên là rừng rậm, những chiếc xe như những con bò mộng chở đầy đang gầm gừ từng bước ngã nghiên bánh xe thì xoay tít trên lớp bùn nhảo dầy 40-50cmm.
Đơn vị đã vượt biên giới vào sâu trong đất Cambodia 10km đến địa phận xã Khanonkapue – Mémut- Kampongcham, đoàn xe bắt đầu trường lên trên lộ 7 tiến về hướng Snoul, đường tuy nhỏ nhưng trải nhựa nên xe chạy khá êm, 2 bên là đồn điền cao su lá màu xanh thẳm khi ánh mặt trời ngã về Tây vàng vọt yếu dần báo hiệu một ngày sắp hết, 18h30 đoàn convoy đến ấp Khachay cách Mémut 9 km thì đồng loạt đổ quân. Đại đội 1 và đại đội 2 được lệnh tiến lên phía trước hơn nữa cây số và đóng quân hai bên của trục lộ 7, ban chỉ huy tiểu đoàn và đại đội hoả lực đóng quân cập lộ riêng đại đội 3 tiến vể phía Đông và hạ trại cách tiểu đoàn hơm 300m, nơi đóng quân của đại đội là những ngôi nhà của đồn điền bằng gỗ lợp ngói đầy màng nhện với những mảng loang lổ màu vàng úa ám khói trông càng dơ bẩn và hoang phế, đêm xuống thật nhanh, mình và Hùng được phân công nấu cơm cho cả tiểu đội, còn lại tất cả phải lo đào công sự dã chiến. Cơm nước xong ngoài người gác theo sự sắp xếp của anh hạ sĩ Hưng tiểu đội trưởng, anh em còn lại được nghỉ ngơi, đêm đầu tiên của cuộc chiến trên đất chùa tháp là vậy,



