Cựu Thanh niên xung phong

HỒI ỨC CỦA CHIẾN SĨ ĐẠI ĐỘI NỮ HOÀNG NGÂN

Có những ký ức đi qua năm tháng vẫn không hề phai nhạt. Với tôi, quãng đời khoác áo lính trong Đại đội Nữ Hoàng Ngân là một phần máu thịt—nơi tuổi trẻ đã gửi lại giữa bom đạn, gian lao và tình đồng đội thiêng liêng.

Phú Thọ01/01/2026Nguyễn Văn Doanh (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH Xã Sơn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức đi qua năm tháng vẫn không hề phai nhạt. Với tôi, quãng đời khoác áo lính trong Đại đội Nữ Hoàng Ngân là một phần máu thịt—nơi tuổi trẻ đã gửi lại giữa bom đạn, gian lao và tình đồng đội thiêng liêng.

Ngày ấy, chúng tôi rời làng quê, vai gầy mà ý chí không gầy. Ba lô nặng trĩu gạo sấy, đạn dược, thuốc men; tim thì đầy ắp niềm tin. Đại đội mang tên Hoàng Ngân—một cái tên nhắc nhớ về lòng quả cảm của người nữ chiến sĩ đi trước—để mỗi bước chân của chúng tôi đều phải xứng đáng với truyền thống ấy.

Những đêm hành quân xuyên rừng, mưa rừng trút xuống lạnh buốt, áo quần ướt sũng. Có chị em sốt rét run cầm cập, răng va vào nhau lách cách; vậy mà chỉ cần tiếng gọi khẽ “cố lên!” là tất cả lại dìu nhau bước tiếp. Chúng tôi học cách băng bó trong ánh đèn pin che bằng lá, học cách nấu cơm không khói, học cách im lặng khi máy bay địch quần thảo trên đầu. Và hơn hết, chúng tôi học cách tin nhau—tin đến mức sẵn sàng che chắn cho nhau giữa làn đạn.

Có những trận đánh đi qua trong chớp mắt mà ám ảnh suốt đời. Tiếng nổ xé tai, khói lửa mù mịt. Khi im tiếng súng, chúng tôi đếm lại đội hình—mỗi lần thiếu đi một cái tên là một lần tim thắt lại. Có đồng đội nằm lại tuổi mười tám, đôi mươi; bím tóc còn thơm mùi lá rừng, lời hẹn ngày về còn dang dở. Chúng tôi khóc, nhưng nước mắt phải nuốt vào trong, để ngày mai còn đứng vững.

Giữa chiến tranh khốc liệt, nữ tính vẫn nở hoa theo cách rất riêng. Chị em vá áo cho nhau, san nửa phần lương khô, chép vội vài dòng thơ lên mặt sau tấm bản đồ cũ. Có những buổi tối hiếm hoi yên tiếng súng, chúng tôi hát khe khẽ—tiếng hát mỏng manh mà bền bỉ, như sợi chỉ khâu liền những vết rách của tâm hồn.

Ngày hòa bình đến, chúng tôi trở về mỗi người một ngả. Có người tiếp tục quân ngũ, có người về làm ruộng, dạy học, nuôi con. Thời gian phủ lên tóc màu sương, nhưng mỗi lần gặp lại, chỉ cần nhìn nhau là nhận ra ngay—vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười từng chia sẻ sống chết.

Giờ đây, khi nhớ về Đại đội Nữ Hoàng Ngân, tôi nhớ không chỉ những trận đánh, mà nhớ con người: những cô gái bình dị đã sống một thời phi thường. Họ không đòi hỏi vinh quang, chỉ lặng lẽ góp phần làm nên độc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒI ỨC CỦA CHIẾN SĨ ĐẠI ĐỘI NỮ HOÀNG NGÂN | Câu chuyện thời hoa lửa