Bài viết

Hồi ức của cựu Hải Quân

Quảng Trị26/12/2025Chi đoàn 11 Văn 1 (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày tháng yên bình hôm nay, khi tiếng bom đã lùi xa vào quá khứ, vẫn còn đó những con người mang trong tim ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa — nơi tuổi trẻ được gửi lại giữa khói lửa chiến tranh, bằng niềm tin, lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc không điều kiện.
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những mốc son chói lọi trong sách vở, mà còn bằng cuộc đời thầm lặng của hàng triệu con người bình dị. Ông Nguyễn Tuấn Năm – trú tại xã Quang Phú, thành phố Đồng Hới,tỉnh Quảng Bình ( nay thuộc Nam Phú, Đồng Thuận, Quảng Trị) kể lại quá trình sinh tử, đứng giữa sự sống và cái chết của lính hải quân trên con sông Gianh ở mảnh đất Quảng Bình miền trung đậm đà. Tại đây, Hải Quân Nhân Dân Việt Nam đã chạm trán với quân lính Mỹ. Một lòng yêu nước, và tinh thần gan dạ dũng cảm, quân ta vẫn nhanh nhạy, thông minh đánh tan quân thù. Điều khiến chúng em phải ám ảnh nhất là câu chuyện ông kể, những năm tháng ấy, biển không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là mặt trận khốc liệt, nơi mỗi con tàu là một pháo đài, mỗi người lính là một cột mốc sống khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Dòng chảy lịch sử biển đảo Việt Nam được hun đúc từ chính những con người bình dị nhưng phi thường ấy.
“Vào ngày 5-8-1964, quân giặc Mỹ đang leo thang đánh phá miền Bắc. Ngày đó, bốn con thuyền của Hải quân nhân dân Việt Nam đang làm nhiệm vụ tuần tra biên hải của lãnh phận Việt Nam. Giữa biển trời tưởng như yên bình, khi con tàu vẫn vững vàng làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc, thì quân lính đánh “úp” quân ta, chúng dùng máy bay công kích từ trên không khiến chúng ta không kịp trở tay. Ông Nguyễn Tuấn Năm với sự căm phẫn thấu tâm can, không quên mất mối thù năm đó đã kể lại rằng: quân Mỹ leo thang, xấc xược, nó đánh bằng máy bay, nó dùng tên lửa. Không đội đất, nó đánh vào tàu tuần tra của chúng tôi. Chúng tôi đành rút quân theo bên bờ sông Gianh. Và sau đó cùng với dân quân, cùng với cao xà pháo cùng tập trung bắn phá máy bay. Chúng không buông tha, liên tục đánh phá 24h liên tục. Ngày chúng thả pháo sáng, nổ banh bến phà sông Gianh. Ngày nó đánh bom, tối nó thả pháo sáng. Liên tục như thế ngày và đêm, nhưng dân Quảng Thuận cùng với hải quân, cùng với cao xà pháo không bao giờ có ý định là từ bỏ để mất nước mất mất đất. Họ cùng nhau bảo vệ bến phà sông Gianh, quyết không để địch phá tan mảnh đất này. Lần lượt từng chiếc máy bay rơi xuống, chiến thắng ở đây quân ta vẫn tiếp tục lội sông tiếp ứng nào gạo, nào súng về phía Trường Sơn để tiếp tục đánh tan quân Mỹ.” Khi nghe ông kể, em vừa xúc động vừa khâm phục. Em cảm nhận được sự kiên cường, tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước mãnh liệt của thế hệ đi trước. Những con người tuổi đôi mươi năm ấy đã sống và chiến đấu bằng tất cả niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức của một giai đoạn lịch sử đầy mất mát và hy sinh, mà còn là tấm gương soi chiếu trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, thế hệ cha anh đã sống trọn vẹn tuổi xuân của mình giữa bom đạn, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc cá nhân, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ độc lập, chủ quyền thiêng liêng. Đối với người trẻ hôm nay — những người lớn lên trong hòa bình — câu chuyện ấy nhắc nhở rằng tự do, yên bình không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và xương máu. Từ đó, thế hệ trẻ cần học cách trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã hy sinh, đồng thời tự ý thức rèn luyện bản lĩnh, lý tưởng sống và tinh thần cống hiến. Câu chuyện thời hoa lửa còn khơi dậy lòng yêu nước đúng đắn, không ồn ào nhưng bền bỉ, thể hiện qua việc sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Khi hiểu sâu giá trị của quá khứ, người trẻ sẽ biết định hướng tương lai, biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới.
Em mong muốn chia sẻ câu chuyện này để lan tỏa giá trị lịch sử, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến đến các bạn đoàn viên, thanh niên. Qua đó, giúp thế hệ trẻ thêm trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc và sống xứng đáng hơn trong hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn