Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HỒI ỨC CỦA ĐẠI TÁ NGUYỄN ĐÌNH KIÊN

Ninh Bình19/04/2026TRẦN TUẤN GIANG (PHƯỜNG NAM HOA LƯ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Trong cabin lúc đó, trước mặt chúng tôi là màn hình radar trắng xóa. B-52 không đi lẻ loi, chúng đi thành từng tốp, vây quanh là các dải nhiễu lố nhố như những hạt gạo trên sàng. Tiếng máy nổ ầm ầm, tiếng quạt gió hầm hập nóng, không khí căng thẳng đến mức chúng tôi có thể nghe rõ tiếng thở của nhau qua tai nghe.

Khi tốp B-52 tiến vào vùng hỏa lực, Tiểu đoàn trưởng ra lệnh: 'Mục tiêu, dải nhiễu đều, phương vị... cự ly... bám sát!'. Ba trắc thủ của tôi tập trung cao độ, xoay các tay quay để bắt đúng dải nhiễu của chiếc B-52 giữa cái ma trận trắng xóa ấy.

Đến thời điểm quyết định, Tiểu đoàn trưởng hô dõng dạc: 'Phóng!'.

Tôi nhấn nút, quả tên lửa rời bệ phóng rực sáng cả một góc trời. Khi tên lửa bay đến cự ly khoảng 19km, tôi nín thở thực hiện thao tác mở ngòi nổ. Chúng tôi theo dõi hai dấu chấm sáng di chuyển trên màn hình... 10 giây... 20 giây... Rồi một quầng sáng rực rỡ bùng lên. Đúng 5 giờ 09 phút sáng ngày 21/12, chiếc B-52 đầu tiên bị tiêu diệt.

Cả cabin chưa kịp reo hò xong thì tốp tiếp theo lại ập vào. Tôi hét lên qua tai nghe: 'Nạp đạn khẩn trương! Tiếp tục bám sát!'. Lúc đó đơn vị chỉ còn vài quả đạn cuối cùng. Chúng tôi lại căng mắt vạch nhiễu, bắt mục tiêu. Đúng 5 giờ 19 phút — tức là chỉ 10 phút sau chiếc đầu tiên — quả tên lửa thứ hai tiếp tục rời bệ và hạ gục thêm một chiếc B-52 nữa tại khu vực Núi Đôi, Sóc Sơn.

Lúc đó, anh em từ đài quan sát báo xuống: 'Cháy rồi! B-52 cháy rồi! Cháy to lắm!'. Mọi mệt mỏi tan biến hết, chúng tôi ôm lấy nhau, nước mắt hòa lẫn bụi đất và mồ hôi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn