Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Hồi ức của Đại tá Phạm Hồng Lân

Đêm đó trời tối như hũ nút, mưa phùn quất vào mặt lạnh ngắt nhưng trong lòng anh em đứa nào cũng nóng như lửa đốt.

Ninh Bình25/03/2026VŨ VIỆT BÁCH (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó trời tối như hũ nút, mưa phùn quất vào mặt lạnh ngắt nhưng trong lòng anh em đứa nào cũng nóng như lửa đốt. Tao chỉ huy Tiểu đoàn 8, nhận lệnh phải vượt sông Thạch Hãn ngay trong đêm để vào chi viện cho cánh phía Đông Thành cổ.Mày tưởng tượng xem, con sông Thạch Hãn lúc đó không còn là dòng sông thơ mộng nữa, mà nó là 'dòng sông máu'. Đạn pháo từ phía bên kia và từ hạm đội ngoài biển bắn vào liên tục, cầm canh cứ 5-10 phút một loạt. Tiếng nổ đinh tai nhức óc, ánh chớp lửa lòa xòa mặt nước làm tao hoa cả mắt.Tao hô anh em: 'Tất cả xuống nước! Bám chắc vào phao, bao gạo, hễ thấy pháo sáng thì lặn xuống ngay!'. Lúc đó, cả đoàn quân lẳng lặng xuống sông. Sóng đánh dồn dập, nước sông thì đục ngầu, nồng nặc mùi thuốc súng và cả mùi tử khí. Đang bơi, bỗng một quả pháo rơi ngay gần mạn thuyền của trung đội đi đầu. Một cột nước dựng đứng cao hàng chục mét, tao nghe tiếng 'uỳnh' một cái buốt tận óc. Khi nước đổ xuống, tao nhìn lại thì mấy anh em lúc nãy vừa mới nói chuyện, giờ chỉ còn thấy những mảnh phao trôi bồng bềnh. Không một tiếng kêu, họ tan vào dòng nước ngay lập tức.Tao nghiến răng, nuốt nước mắt vào trong, ra lệnh cho anh em bơi tiếp. Sang được bờ bên này, quần áo đứa nào đứa nấy sũng nước, bùn đất bết bát, nhưng chẳng ai kịp thở. Vừa leo lên bờ dốc, pháo lại dập tới. Tao quát: 'Tản ra! Tìm hầm mà húc vào!'.Vào đến trong Thành cổ, cảnh tượng còn hãi hùng hơn. Công sự, hầm hào bị cày xới tan nát, đất đá trộn lẫn với sắt thép vụn. Anh em mình nằm dưới hào, người bê bết bùn máu nhưng tay vẫn lăm lăm cây súng. Có đứa em út trong đơn vị, mặt còn búng ra sữa, run run hỏi tao: 'Anh Lân ơi, mình có giữ nổi không anh?'. Tao nắm chặt tay nó, chỉ nói đúng một câu: 'Còn người là còn trận địa, chết cũng phải giữ lấy cái mảnh đất này'.Đêm đó, tao không ngủ được. Nhìn ra phía dòng sông, cứ mỗi đợt pháo sáng lóe lên, tao lại thấy lòng đau thắt khi nghĩ đến những đồng đội mình vừa nằm lại dưới đáy sông kia, họ chưa kịp đặt chân lên đất Thành cổ đã hy sinh rồi...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức của Đại tá Phạm Hồng Lân | Câu chuyện thời hoa lửa