HỒI ỨC CỦA ĐỒNG CHÍ NGUYỄN TẤN THỌ
Cuối tháng 2năm 1965, đồng chí Nguyễn Tấn Thọ được Thường vụ Huyện ủy Hòa Vang rút về căn cứ học tập lớp bồi dưỡng chính trị tại Trường Đảng huyện, sau đó nhận công tác tại Ban Tuyên giáo Huyện ủy, rồi Văn phòng Huyện ủy. Đồng chí sống ở căn cứ từ 1965 đến 1968.
Lúc bấy giờ, do đó, núi rừng ở căn cứ Hòa Vang vẫn còn hoang sơ, cây cối um tùm, nên là nơi sinh sống lý tưởng của các động vật hoang dã. Trong suốt thời gian học tập và công tác tại căn cứ, đồng chí đã không ít lần “chạm mặt” với chúng.
Năm 1965, khi đang học tập và sinh hoạt tại trường Đảng huyện, đ/c Thọ cùng với đ/c Huỳnh Đức Cừu - cán bộ Tổ chức Huyện ủy cùng nhau lên trạm xá Huyện để thăm một đồng chí bị thương. Trong lúc đang leo lên dốc, nhìn thấy một con cọp lớn dưới suối thì sợ hãi, nghĩ phen này chắc chết. Tuy nhiên, lúc đó, đ/c Cừu rất bình tĩnh và trấn an đồng đội: “Yên trí, nó không làm gì ta đâu nếu ta bình tĩnh và đi thong thả, ở trên núi này cọp với người gặp nhau nhiều lần lắm, nhưng chưa xảy ra điều gì, nếu nó biết con người sống thân thiện với nó, không khiêu khích nó, không làm hại nó, anh còn nói vui: nhất là nó biết chúng ta là cán bộ cách mạng Hòa Vang”. Quả thật, 02 đ/c tiếp tục thong thả đi trên dốc, con cọp chậm rãi đi dưới suối một đoạn rồi lẩn vào rừng rậm.
Còn chuyện đi lại trong khu căn cứ cũng để lại không ít kỷ niệm khó quên. Trong kháng chiến chống mỹ, tất cả các láng trại các cơ quan Huyện ủy Hòa Vang đều dựng lên các bờ suối và phía trên là hang động. Thời ấy, để bảo vệ bí mật các cơ quan đóng ở căn cứ đi lại liên lạc với nhau chủ yếu bằng đường suối, suối trở thành đường giao thông an toàn nhất. Vào khoảng giữa năm 1966, đ/c Thọ được giao nhiệm vụ đưa một cán bộ lên Ban Kinh tài của huyện đóng cách xa Văn phòng Huyện ủy khoảng 500m theo đường chim bay bằng đường suối. Dù đã đi lại nhiều lần nhưng không hiểu sao hôm đó, đ/c bị mất phương hướng, đi mãi hơn một tiếng đồng hồ vẫn không tìm ra cơ quan Kinh tài. Đang trong tâm trạng hoảng sợ, bỗng đ/c nghe tiếng đ/c Đán - Bí thư đang đứng trên dốc gọi thì mới biết khi lên dốc là đã về cơ quan rồi!
Khe suối ở căn cứ còn là nơi quanh năm cung cấp cho cán bộ chiến sỹ ta nguồn thực phẩm dồi dào với các loại rau mọc bên bờ suối như môn dóc, tai nai, rau má... đặc biệt, vào những tháng hè 1966, địch tăng cường đánh phá, bít chặt các ranh núi, giữa căn cứ và đồng bằng giao thông bị cắt đứt, cán bộ ta thiếu gạo, phải ăn toàn sắn lát với canh rau rừng suối. Lúc đó, món canh môn dóc nấu với mắm cái là “đặc sản” của những người cách mạng trong những ngày tháng đáng nhớ ấy.
Thế nhưng, đến cuối năm 1966 đầu năm 1967, núi rừng khe suối tại căn cứ Hòa Vang bị Mỹ dùng máy bay B52 đánh bom, thả chất độc hủy diệt cả một vùng núi, cây cối trơ trụi tan hoang, đến cỏ rau bên bờ suối cũng không còn nữa.
Cũng vì đói, một hôm, các chiến sỹ bảo vệ văn phòng chia nhau ra rẫy tìm mót những bụi sắn và nấm về nấu ăn nhưng không may ăn phải nấm độc nên nhiều đ/c trong Văn phòng Huyện ủy bị ngộ độc. Lúc đó, đ/c Thọ được đ/c Tám Đốc (Thường vụ Huyện ủy Trưởng Ban Kinh tài huyện) bày cách cứu chữa là bí mật lấy phân ở cầu tiêu đem đốt thành than rồi hòa nước cho anh em uống. Quả nhiên, “than thuốc” này thật sự cộng hiệu, các cán bộ nhanh chóng khỏi bệnh. Sau đó, mọi người có hỏi tên than thuốc nhưng đ/c Thọ không dám tiết lộ.



