Hồi ức của lính Cụ Hồ
ôi đã đi qua những năm tháng mà mỗi khi nhắm mắt lại, khói lửa chiến tranh vẫn còn như in trước mắt. Mùi đất ẩm, mùi áo trấn thủ, tiếng côn trùng đêm rừng Trường Sơn và cả tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời… tất cả đã trở thành một phần máu thịt của tôi – một người lính Cụ Hồ.
Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Lúc ấy, chúng tôi chẳng nghĩ nhiều, chỉ biết đơn giản rằng: đất nước cần thì mình đi. Ba lô nhẹ mà lòng nặng trĩu thương nhà. Mẹ tiễn tôi ở đầu ngõ, đưa đôi bàn tay chai sần vuốt nhẹ vai, chỉ nói một câu: “Con đi giữ nước, giữ cho chúng nó sau này được sống yên bình.” Vậy là đủ.
Trên đường Trường Sơn, chúng tôi đi mãi, đi mãi. Đạn bom xé gió, đất đá nổ tung, nhưng đoàn quân vẫn tiến. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại giữa rừng sâu, tuổi đời mới đôi mươi… Họ ra đi nhẹ nhàng đến lạ, chỉ kịp dặn nhau mấy câu: “Cố mà sống, đánh cho đất nước mình yên.” Mỗi lần nghĩ đến, tim tôi lại nhói lên một nhịp.
Có những đêm hành quân dưới trăng, cả đơn vị dừng chân bên suối, anh em chia nhau từng điếu thuốc lá, miếng sắn luộc. Chúng tôi nói chuyện quê hương, chuyện cha mẹ, chuyện tuổi trẻ gửi theo bom đạn. Nhưng cũng chính trong những ngày tháng ấy, chúng tôi học được thế nào là tình đồng đội, là sự kiên cường, là lý tưởng không bao giờ gục ngã.
Chiến tranh kết thúc. Tôi trở về với cuộc sống đời thường, mang theo cả một trời ký ức. Nhiều lúc giữa đêm yên tĩnh, tôi thấy như tiếng súng năm nào vẫn vọng lại. Nhưng cũng chính những hồi ức ấy nhắc tôi rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Tôi – một người lính Cụ Hồ – không còn trẻ nữa. Nhưng mỗi khi đứng trước lá cờ đỏ sao vàng bay trong gió, tôi lại thấy trái tim mình như nóng lên: tuổi trẻ của chúng tôi đã nằm lại trên những cung đường Trường Sơn, và đất nước hôm nay chính là điều xứng đáng nhất cho mọi hy sinh ấy.


