Bài viết

Hồi ức của một cựu chiến binh (1)

Phú Thọ04/12/2025Phạm Thị Hà3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi ức của một cựu chiến binh

Trời chiều se lạnh. Trên chiếc ghế gỗ cũ đặt dưới gốc bàng già, ông Hải – người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng – lặng lẽ nhìn ra cánh đồng quê. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, ký ức năm xưa lại ùa về, rõ ràng như mới hôm qua.

“Ngày ấy… gian khổ lắm,” ông chậm rãi nói khi mấy đứa nhỏ trong xóm chạy đến ngồi nghe.
“Có những đêm hành quân suốt mấy chục cây số, chân phồng rộp, áo ướt sũng mưa mà vẫn phải bám đường. Bom đạn cứ như muốn nuốt chửng cả thành trẻ tuổi của bọn ông.”

Ông nhớ nhất là tình đồng đội. Những người lính trẻ chẳng có nhiều: một bộ quần áo, vài hạt muối mang theo, khi đói thì chia nhau từng mẩu khoai khô. Ấy vậy mà ai cũng cười, cũng động viên nhau:
“Cố lên, còn sống là còn chiến đấu!”

Đôi mắt ông Hải bỗng trầm xuống:
“Chiến tranh… cũng cướp đi của ông nhiều thứ lắm. Bạn bè, hàng xóm, những người mà ông đã từng ăn chung nắm cơm, ngủ chung tấm tăng. Có người mãi mãi nằm lại ở những khu rừng xa xôi. Mỗi khi nhớ về, tim ông vẫn nhói lên như vừa mất họ hôm qua.”

Ông ngừng một lát rồi mỉm cười hiền:
“Nhưng đất nước hòa bình, thấy trẻ con được đến trường, người dân được sống yên ổn… là ông thấy mọi hy sinh đều đáng giá. Người lính không mong gì cho riêng mình, chỉ mong quê hương bình yên.”

Gió chiều thổi nhẹ làm mái tóc bạc của ông khẽ rung.
“Tuổi trẻ của ông gửi lại chiến trường nhiều lắm,” ông nói tiếp, “nhưng đó cũng là quãng đời đẹp nhất – vì đã sống hết lòng, sống không hối tiếc.”

Bọn trẻ ngồi im, như sợ làm gián đoạn dòng ký ức.
Còn ông Hải, người cựu chiến binh già, vẫn nhìn về phía trời xa – nơi quá khứ và hiện tại giao nhau trong ánh chiều vàng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn