Khác

HỒI ỨC CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH

HỒI ỨC CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH

Phú Thọ24/02/2026PHAN HÀ AN (xã Yên Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỒI ỨC CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH

Tôi sinh ra ở một làng quê trung du của tỉnh Phú Thọ. Tuổi thơ tôi gắn với nương ngô, bờ bãi và những buổi theo mẹ ra đồng. Khi lớn lên, đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, cuộc sống yên bình ấy không kéo dài được lâu.

Năm tôi vừa tròn mười tám tuổi, tin gọi nhập ngũ về làng. Hôm chia tay gia đình, mẹ tôi chỉ nắm tay tôi thật lâu rồi dặn: ‘Con đi giữ nước, nhớ giữ lấy mình’. Tôi khoác ba lô rời quê, trong lòng vừa háo hức, vừa lo lắng. Chuyến đi ấy đã đưa tôi rời xa Phú Thọ suốt nhiều năm trời.

Ở đơn vị, tôi được phân công làm trinh sát. Công việc của tôi và đồng đội là đi trước, nắm tình hình, mở đường cho bộ đội tiến quân. Những ngày ấy, gian khổ là điều quen thuộc. Có hôm chúng tôi đi rừng cả ngày, cơm chỉ có nắm gạo rang trộn muối. Đêm xuống, ai nấy thay nhau gác, lắng nghe từng tiếng động nhỏ giữa rừng sâu.

Tôi vẫn nhớ rõ một lần làm nhiệm vụ vào năm 1972. Khi đang bám địa hình thì trận chiến nổ ra. Tôi bị thương bởi mảnh đạn găm vào tay. Máu chảy nhiều, nhưng tôi chỉ nghĩ đến việc phải rút khỏi vị trí cho an toàn. Đồng đội cõng tôi băng rừng suốt đêm để đưa về trạm quân y. Trong khoảnh khắc ấy, tôi mới thấm thía thế nào là tình đồng đội – thứ tình cảm được vun đắp giữa lằn ranh sống chết.

Sau khi được điều trị, tôi trở lại đơn vị tiếp tục chiến đấu. Chiến tranh kéo dài, nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống, mãi mãi không trở về quê hương. Mỗi lần nghĩ đến họ, tôi lại thấy day dứt. Tôi là người may mắn sống sót, mang theo ký ức của những người đã nằm lại chiến trường.

Ngày đất nước thống nhất, tôi cùng anh em ôm nhau khóc. Đó là giọt nước mắt của niềm vui, nhưng cũng là nước mắt cho những mất mát không thể bù đắp. Khi trở về Phú Thọ, quê hương tôi đã đổi khác nhiều. Làng xóm yên bình, tiếng súng đã lùi xa, nhưng dấu vết chiến tranh vẫn còn in hằn trong ký ức mỗi người lính trở về.

Nguồn: Cựu chiến binh Bùi Văn Bình

Sưu tầm: PHAN HÀ AN

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn