Hồi ức của một người lính về chiến thắng Chân Mộng – Trạm Thản (1952) (1)
Hồi ức của một người lính về chiến thắng Chân Mộng – Trạm Thản (1952)
Hồi ức của một người lính về chiến thắng Chân Mộng – Trạm Thản (1952)
Ngày ấy, trong những năm kháng chiến chống Pháp, Phú Thọ quê tôi vừa là hậu phương lớn, vừa là chiếc khiên che chở tiền tuyến. Tôi còn nhớ rõ những mùa lúa chưa kịp gặt, những kho thóc chưa kịp phơi thì quân Pháp đã lăm le kéo đến, muốn bóp nghẹt nguồn sống, nguồn sức mạnh nơi hậu phương kháng chiến. Chúng biết rằng để đánh gục ý chí chiến đấu của ta ở Tây Bắc thì trước hết phải đánh vào mạch máu của nhân dân nơi đây.
Thu năm 1952, tin quân Pháp chuẩn bị mở cuộc hành quân lớn tràn lên Phú Thọ khiến lòng chúng tôi nặng như đá. Nhưng chẳng ai run sợ — bởi Tổng Quân uỷ đã sớm chỉ rõ âm mưu của địch và giao nhiệm vụ cho từng người, từng đơn vị: “phải đánh bằng mọi cách để bảo vệ nhân dân, bảo vệ kho tàng, mùa màng”. Với chúng tôi lúc đó, bảo vệ nhân dân cũng có nghĩa là bảo vệ trái tim của cuộc kháng chiến.
Đến cuối tháng 10, tiếng xe tăng, xe thiết giáp của địch nghiến lên đường 11, quét phá Tam Nông, Thanh Thủy, Thanh Sơn… Những cánh rừng trung du như nóng lên, như kêu gọi chúng tôi đứng dậy giữ đất giữ làng. Rồi sáng 9/11, Trung đoàn 36 của Đại đoàn 308 trở về Phú Thọ, sáp cánh cùng chúng tôi để ngăn quân Pháp. Lúc thấy bóng những người lính chủ lực từ chiến dịch Tây Bắc đi thẳng về, lòng tôi vừa nghẹn lại vừa vững vàng hơn bao giờ hết — chiến tranh gian khổ đến đâu mà nghĩa đồng chí, tình dân – quân vẫn bền như núi.
Chúng tôi bí mật chiếm lĩnh trận địa bên đường quốc lộ 2, đoạn Chân Mộng – Trạm Thản. Đêm hôm ấy, gió lạnh lùa qua sườn đồi, lá xào xạc như tiếng thì thầm của quê hương gửi gắm. Ai cũng nín thở, tay nắm chắc bộc phá mà nghe tim mình đập thình thịch. Đợi trời sáng.
Ngày 17/11/1952, đoàn xe địch lọt vào trận địa. Khi tín hiệu vừa phát, cả hầm đồi bừng ánh lửa. Chúng tôi xông lên, chụp bộc phá xuống xe tăng, xe bọc thép; khói súng, bụi đường hoà vào tiếng hô xung phong như làm rung cả mặt đất. Địch bị chia cắt, điên cuồng chống trả, nhưng tinh thần những người lính quê Phú Thọ và Trung đoàn 36 lúc ấy như thép nung đỏ — đánh nhanh, đánh gọn, không cho kẻ thù kịp trở tay.
Chỉ trong một ngày, hơn 400 tên địch bị tiêu diệt, 44 xe cơ giới bị phá hủy, 17 chiếc là xe tăng – xe bọc thép. Chưa bao giờ trong Đông Dương, giặc Pháp hứng một đòn đau đến thế. Nhưng đổi lại chiến công ấy là bao giọt máu nơi sườn đồi, bao tiếng gọi mẹ chỉ kịp thốt nửa lời.
Sau chiến thắng, chúng tôi tiếp tục truy kích, góp phần làm thất bại hoàn toàn cuộc hành quân Lo-ren, giữ vững hậu phương cho chiến dịch Tây Bắc tiến lên thắng lợi. Từ Chân Mộng – Trạm Thản, niềm tin của chúng tôi càng vững: khi nhân dân và bộ đội một lòng, thì không sức mạnh nào khuất phục nổi.
Nhiều năm sau, trở lại nghĩa trang Trạm Thản, nhìn những hàng mộ lặng im dưới bóng thông già, tôi nghe như có tiếng bước chân của đồng đội năm xưa. Họ nằm lại nơi mình đã chiến đấu, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình. Và mỗi lần đứng trước tấm bia ghi dòng chữ “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”, lòng tôi lại thấy rưng rưng — không chỉ vì niềm tự hào, mà vì biết rằng máu của đồng đội mình đã hóa thành mạch đất, nâng những mùa lúa Phú Thọ trĩu vàng mãi mãi
Người sưu tầm; Bùi Thế Bảo- lớp 10D- Trường THPT Yên Thủy A



