Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hồi ức của một vị tướng về vùng đất Khe Sanh huyền thoại

Hải Phòng12/01/2026Đoàn xã Nguyễn Lương Bằng (sưu tầm) (Đoàn xã Nguyễn Lương Bằng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trở về Khe Sanh hôm nay, chứng kiến sự đổi thay của vùng đất thép hào hùng, trong lòng Trung tướng Phạm Xuân Thệ lại dậy sóng về ký ức hào hùng của dân tộc.

Là một người từng tham gia chiến đấu trong những trận đánh ác liệt tại Quảng Trị, sâu trong lòng Trung tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang Phạm Xuân Thệ, những hồi ức về Khe Sanh, Quảng Trị và những người đồng đội đã ngã xuống nơi đây mãi không thể nào quên.

Trở về Khe Sanh hôm nay, chứng kiến sự đổi thay của vùng đất thép hào hùng ngày ấy trong lòng ông lại dậy sóng về ký ức hào hùng của dân tộc.

Là một trong những chiến sỹ đầu tiên vào phòng họp của Dinh Độc Lập để bắt gọn toàn bộ nội các Chính quyền Sài Gòn, ông Thệ là người bắt sống và trực tiếp áp giải Tổng thống Chính quyền Sài Gòn Dương Văn Minh đến Đài phát thanh đọc tuyên bố đầu hàng vô điều kiện kết thúc chiến tranh vào ngày 30/4/1975.

Trung tướng Phạm Xuân Thệ (1947) quê ở Kim Bảng, Hà Nam nhập ngũ khi vừa tròn 20 tuổi.

Vào tháng 4/1968, ông được cử vào chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị với nhiệt huyết sẵn sàng hy sinh tất cả cho độc lập tự do của đất nước.

Tham gia trận đánh đầu tiên tại cao điểm 425, Bắc Đường 9 phía tây Khe Sanh vào những ngày tháng 5/1968, chàng lính trẻ ngày ấy đã cảm nhận chiến tranh với đầy đủ tính chất khốc liệt của nó.

Rất nhiều đồng đội trong đơn vị của ông đã ngã xuống khi mang trong mình khát vọng hòa bình tự do.

Chính từ đây, ông Thệ đã tự hứa với lòng mình phải cố gắng sống và chiến đấu hết mình thay phần của đồng đội đã hy sinh.

Để rồi năm 1970, khi ông giữ chức vụ Đại đội trưởng, ông đã tạo dấu ấn đầu tiên trong cuộc đời binh nghiệp của mình khi chỉ huy đại đội đánh tan một tiểu đoàn và sở chỉ huy của E56 quân ngụy Sài Gòn vừa nhảy dù xuống động Cô Tiên, qua đó xác lập kỷ lục lần đầu tiên một tiểu đoàn của ta có thể tiêu diệt gọn một tiểu đoàn trang bị hiện đại của địch.

Bắt đầu từ đây, suốt năm năm trời tham gia chiến đấu tại khắp chiến trường Quảng Trị với những trận đánh lớn trong chiến dịch Nam Lào (1971), giải phóng Đông Hà (1972)… Quảng Trị đã gắn liền với bước chân trưởng thành không ngừng của một vị tướng lĩnh tài ba khi tên tuổi của ông đã gắn liền với lịch sử dân tộc.

Trở về Khe Sanh hôm nay trong những ngày tháng Tư lịch sử khi cả nước đang tưng bừng kỷ niệm 39 năm ngày thống nhất đất nước, nhìn những căn nhà khang trang, đường phố rực rỡ cờ hoa, khẩu hiệu, ít ai nghĩ nơi này cách đây 46 năm về trước đã từng diễn ra những trận đánh ác liệt giữa quân dân ta và quân đội Mỹ ngụy Sài Gòn.

Những địa danh như làng Vây; làng Bù; sân bay Tà Cơn với các cao điểm 519, 622, 425, 471, Cu Bốc… đã in dấu trong kí ức của vị tướng già cũng như những cựu chiến binh khi về thăm lại chiến trường xưa.

Dù đã ở cái tuổi “nhân sinh thất thập cổ lai hy,” sức khoẻ không còn được dẻo dai như trước, đôi chân run run, nhưng tướng Thệ vẫn cố gắng đi trên chặng đường tìm về ký ức cùng đồng đội.

Xúc động, bùi ngùi, ông kể: "Là một vị tướng tham gia nhiều trận đánh, nhưng trong lòng tôi những ngày sống và chiến đấu tại chiến trường đỏ lửa Quảng Trị mãi in đậm sâu sắc không thể nào quên. Ngày ấy, khi bước chân vào chiến trường, tôi cũng như bao người lính trẻ khác mang theo khí thế thời đại với ngọn lửa hừng hực cháy trong tim, quyết tâm chiến đấu cho dù trút hơi thở cuối cùng để dành độc lập tự do cho Tổ quốc.

Sống đến ngày hôm nay, tôi may mắn hơn nhiều đồng đội. Rất nhiều người đã ngã xuống và phần lớn trong số ấy đều đang độ tuổi 20. Các anh sinh ra đều được đặt tên, đều ra đi từ một làng quê yên bình với khát vọng cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước nồng cháy. Máu của các anh, các chị đã thấm vào từng nhành cây, ngọn cỏ, tấc đất để từ đó ươm mầm cho sự sống và hòa bình, độc lập ngày hôm nay.

Các anh nằm đó, những hàng bia mộ thẳng tắp như hình ảnh của những đoàn quân ngày nào xung trận. Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ các anh, các chị ngã xuống âm thầm cống hiến cho quê hương. Mỗi khi về lại Quảng Trị mảnh đất có hàng ngàn ngôi mộ liệt sỹ chưa có tên tuổi. Tôi lại thấy lòng mình đau như cắt…"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn