Người có công giúp đỡ cách mạng

Hồi ức của người dân công hỏa tuyến

Đắk Lắk24/04/2026Nguyễn Tuấn Ninh (trường THPT Võ Thị Sáu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu còn có lực lượng dân công hỏa tuyến – những con người bình dị nhưng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc vận chuyển lương thực, vũ khí ra tiền tuyến. Nguyễn Văn Tư là một trong những nhân chứng lịch sử đã sống và cống hiến trong thời kỳ “hoa lửa”, mang trong mình những ký ức không thể nào quên.

Ông Tư sinh năm 1940 tại một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Bình Định. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống lao động vất vả trên đồng ruộng. Khi chiến tranh lan rộng, quê hương ông trở thành nơi thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Chính hoàn cảnh đó đã khiến ông sớm tham gia vào lực lượng dân công hỏa tuyến để góp sức cho kháng chiến.

Năm 1965, ông bắt đầu tham gia vận chuyển lương thực và vũ khí cho bộ đội. Công việc của ông chủ yếu là gùi hàng qua những con đường rừng hiểm trở, băng qua suối sâu, đèo cao để đưa hàng đến các điểm tập kết. Mỗi chuyến đi có thể kéo dài nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần.

Ông Tư từng kể rằng, mỗi người phải gùi từ 30 đến 40 kg hàng trên lưng. Con đường đi không chỉ dài mà còn đầy nguy hiểm, bởi máy bay địch thường xuyên tuần tra và ném bom. Vì vậy, họ phải đi vào ban đêm, ban ngày ẩn nấp trong rừng.

Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là vào năm 1968, trong một chuyến vận chuyển, đoàn của ông bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ liên tiếp khiến cả đoàn phải tản ra tìm nơi trú ẩn. Khi quay lại, một số hàng hóa bị hư hỏng, nhưng ông và đồng đội vẫn cố gắng thu gom những gì còn lại để tiếp tục hành trình.

Không chỉ đối mặt với bom đạn, người dân công còn phải chịu đựng sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Đói, rét, bệnh tật là những thử thách thường xuyên. Có những ngày họ chỉ có vài nắm cơm khô để ăn, uống nước suối để sống qua ngày.

Dù gian khổ, ông Tư và đồng đội luôn giữ tinh thần lạc quan. Họ động viên nhau, chia sẻ từng miếng ăn, giọt nước. Chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua những khó khăn tưởng chừng không thể.

Điều khiến ông tự hào nhất là mỗi chuyến hàng đến nơi an toàn, góp phần tiếp sức cho bộ đội chiến đấu. Đối với ông, đó là niềm vui và cũng là động lực để tiếp tục công việc.

Sau năm 1975, khi đất nước thống nhất, ông Tư trở về quê hương và tiếp tục làm nông. Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn giữ tinh thần lạc quan và chăm chỉ lao động.

Ông thường kể lại những câu chuyện thời chiến cho con cháu nghe như một cách để nhắc nhở về quá khứ. Những câu chuyện ấy giúp thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh.

Năm 2011, ông Nguyễn Văn Tư qua đời, để lại nhiều tiếc thương. Nhưng hình ảnh của một người dân công hỏa tuyến kiên cường vẫn sống mãi trong lòng gia đình và quê hương.

“Câu chuyện thời hoa lửa” của ông Tư là minh chứng cho vai trò to lớn của những con người bình dị trong chiến tranh. Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng chính họ đã góp phần tạo nên chiến thắng.

Ngày nay, khi nhìn lại, chúng ta càng thêm trân trọng những đóng góp ấy. Những con người như ông Tư đã viết nên những trang sử thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa, góp phần làm nên một thời kỳ “hoa lửa” không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn