Người có công giúp đỡ cách mạng

HỒI ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH

Bác sinh ngày 21 tháng 3 năm 1950 tại xã Lưu Kiếm, huyện Thuỷ Nguyên, thành phố Hải Phòng, nay là TDP Giữa, phường Lưu Kiếm, thành phố Hải Phòng lớn lên trong những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh

Hải Phòng11/11/2025Lê Thị Thu Hà (Đoàn phường Lưu Kiếm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi ức của người lính trong Chiến dịch Hồ Chí Minh

(Theo lời kể của cựu chiến binh Lê Pha Đèn – nguyên chiến sĩ Đại đội 2, Trung đoàn 66, Sư đoàn 304)

Tháng 4 năm 1975 – khi cả đất nước hướng về miền Nam ruột thịt, chúng tôi – những người lính trẻ của Sư đoàn 304 – nhận lệnh hành quân gấp vào Nam tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Lúc ấy tôi mới 20 tuổi, dáng người gầy, chiếc ba lô cũ chứa vài bộ quần áo, mấy bức thư của mẹ và tấm ảnh nhỏ của người yêu gửi trước khi tôi lên đường.

Hành quân vào Nam – những ngày vượt Trường Sơn gian khổ

Đoàn quân nối dài hàng cây số trên đường Trường Sơn. Đêm ngủ rừng, ngày vượt suối, vai ai cũng hằn vết ba lô nặng trĩu. Địch liên tục ném bom, rải chất độc hóa học, nhưng chúng tôi vẫn kiên cường tiến bước. Mỗi lần có thương binh ngã xuống, anh em lại siết chặt tay nhau, hát vang giữa rừng:

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai.”

Những đêm hành quân trong mưa, ánh đèn dầu hắt qua tấm ni-lông ẩm ướt, gương mặt ai nấy đẫm mồ hôi. Có người lặng lẽ viết vội vài dòng nhật ký, có người nằm ngửa nhìn lên trời sao mà mơ đến ngày chiến thắng. Chúng tôi đi với một niềm tin duy nhất: giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Những trận đánh mở đường tiến vào Sài Gòn

Khi tiến đến địa phận Đồng Nai, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đánh chiếm cầu Rạch Chiếc – cây cầu giữ vị trí chiến lược, mở đường cho quân ta tiến vào trung tâm Sài Gòn. Trận đánh diễn ra ác liệt. Địch dùng cả pháo và máy bay ném bom liên tục, khói đạn mù mịt. Tôi còn nhớ như in hình ảnh người trung đội trưởng Nguyễn Văn Thức – bị thương ở vai nhưng vẫn hô to:

“Anh em ơi, vì Tổ quốc! Vì Sài Gòn!”

Chúng tôi lao lên, từng người ngã xuống, nhưng đội hình không hề rối loạn. Khi lá cờ Giải phóng được cắm lên đầu cầu, cả đơn vị hò reo vang dội, nước mắt hòa cùng bùn đất. Cây cầu Rạch Chiếc được giữ vững – một chiến công nhỏ nhưng mở ra con đường lớn để đại quân tiến vào thành phố.

Khoảnh khắc lịch sử ngày 30 tháng 4 năm 1975

Rạng sáng ngày 30/4, mệnh lệnh tổng công kích được phát ra. Từng đoàn xe tăng, xe thiết giáp tiến về trung tâm Sài Gòn. Tiếng súng, tiếng hò reo xen lẫn tiếng động cơ rền vang như bản nhạc hùng ca. Tôi cùng đồng đội chạy bộ phía sau đội hình xe tăng. Dọc đường, người dân hai bên hò reo, vẫy cờ, ném hoa, ôm lấy chúng tôi trong nước mắt:

“Bộ đội cụ Hồ đến rồi! Giải phóng rồi!”

Khi đoàn xe tăng húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, chúng tôi ùa vào, tim đập thình thịch. Lá cờ Giải phóng được kéo lên nóc dinh lúc 11 giờ 30 phút. Cả thành phố như vỡ òa. Tôi không nhớ rõ mình đã khóc hay cười – chỉ thấy nước mắt hòa lẫn khói bụi và mồ hôi. Những người đồng đội bên cạnh ôm chầm lấy nhau, hô vang hai tiếng:

“Thống nhất! Thống nhất rồi!”

Chiều hôm ấy, tôi ngồi bên vệ đường, mở ba lô lấy bức ảnh mẹ ra ngắm. Tôi nghĩ đến quê hương, đến những người đã ngã xuống để có ngày toàn thắng hôm nay. Trong lòng dâng lên niềm tự hào xen lẫn nỗi xót xa.

Những năm tháng sau hòa bình

Sau chiến thắng, tôi trở về quê, mang trong mình vết thương ở chân và ký ức không bao giờ phai của những năm tháng chiến tranh. Cuộc sống thời hậu chiến khó khăn, tôi làm công nhân rồi tham gia công tác xã hội ở địa phương. Nhiều đêm nằm nghe tiếng mưa, tôi lại nhớ đồng đội – những người đã nằm lại nơi chiến trường, mãi mãi tuổi hai mươi.

Giờ đây, khi đã là ông lão ngoài bảy mươi, mỗi lần nghe bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, tôi lại bồi hồi. Hình ảnh đoàn quân tiến vào Sài Gòn, lá cờ tung bay trên Dinh Độc Lập như hiện ra trước mắt. Tôi tự hào vì mình đã được là một phần của lịch sử, được góp một viên gạch nhỏ cho nền độc lập hôm nay.

“Chúng tôi – những người lính của Chiến dịch Hồ Chí Minh – luôn khắc ghi trong tim: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi xuân, và bằng lòng yêu nước cháy bỏng của cả một thế hệ.”

Lời kết

50 năm đã trôi qua kể từ mùa xuân lịch sử năm 1975, nhưng trong trái tim người lính năm xưa, ký ức về Chiến dịch Hồ Chí Minh vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi vết sẹo, mỗi tấm huân chương, mỗi nén nhang thắp lên trước bàn thờ đồng đội – đều là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay hãy sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh, giữ vững độc lập, tự do mà bao người đã ngã xuống để bảo vệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒI ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa