HỒI ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH ĐOÀN ĐẶC CÔNG 429 VỀ TRẬN ĐÁNH TẠI CẦU LÁNG THE (HÓC MÔN)
Những ngày cuối tháng 4/1975 trôi nhanh như một cơn gió lớn. Nhưng trận cầu Láng The mãi mãi ở lại trong ký ức người lính Đặc công 429 – một trận đánh nhỏ trong chiến dịch lớn, nhưng là nơi chúng tôi đặt trọn tuổi trẻ và lòng tin vào ngày đất nước hòa bình.

Tôi nhập ngũ khi mới hai mươi tuổi, được biên chế về Đoàn Đặc công 429. Những năm tháng đó, vùng ven Sài Gòn là nơi giằng xé giữa hai phía, ban ngày địch kiểm soát, đêm đến là đất của ta. Trong số những trận đánh mà anh em chúng tôi tham gia, cầu Láng The (Hóc Môn) là trận khiến tôi nhớ mãi – không chỉ vì sự ác liệt, mà vì những người đồng đội đã nằm lại.
Chuẩn bị trước trận đánh
Tháng 4 năm 1975, cả miền Nam nóng ran khí thế của cuộc tổng tiến công. Đoàn Đặc công 429 của chúng tôi được phân nhiệm vụ mở các tuyến then chốt ở vùng ven Sài Gòn – nơi địch còn cố giữ những đầu mối giao thông sống còn.
Cầu Láng The (Hóc Môn) là một trong những vị trí như thế: nhỏ, hẹp, nhưng khống chế trục đường nối Hóc Môn – Củ Chi – Tân Sơn Nhất. Muốn bộ binh và xe cơ giới của ta thọc sâu vào nội đô, phải đánh bật chốt này.
Đêm trước trận đánh, đội trưởng trải tấm bản đồ bằng giấy dầu, nói nhỏ: “Cầu hẹp, địch đông, nhưng ta có đêm tối. Nhiệm vụ của 429 là đánh mở cửa, diệt tổ súng máy đầu cầu, tạo đường cho bộ binh.”
Tôi nhìn anh em quanh mình: toàn những gương mặt còn rất trẻ. Nhưng ai cũng giữ im lặng, chỉ thở thật khẽ để nghe rõ từng chi tiết của kế hoạch.
Chúng tôi kiểm tra lại từng quả thủ pháo, từng băng đạn, từng cuộn giẻ quấn nòng súng. Mỗi người trong đội xoa tay vào bùn nước để làm mát thân súng và che ánh kim loại. Chỉ còn vài ngày nữa, cả miền Nam sẽ đổi thay – đó là niềm tin trong mắt tất cả.
Tiếp cận cầu trong đêm
Chúng tôi bò dưới kênh Láng The, nước đen ngòm và lạnh đến cắt da. Mỗi lần tay chạm phải rong hay rác trôi là tim lại đập thình thịch, sợ gây tiếng động. Phía trên là đèn pha của địch lia qua lại, quét lên mặt nước. Chỉ cần sơ ý một chút là cả đội sẽ biến thành bia sống.
Khi còn cách cầu chừng hai chục mét, đội trưởng ra hiệu dừng lại. Anh em bám vào bờ cỏ, đưa mắt nhìn nhau. Mỗi người hiểu rằng đoạn tiếp theo sẽ là ranh giới của sống chết.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nổ súng mở màn
Đúng giờ đã định, hai tổ đặc công bí mật vượt lên, luồn dưới gầm cầu gài thủ pháo. Khi tín hiệu được phát đi bằng ba cái bóp nhẹ vào dây liên lạc, tiếng nổ đầu tiên rung chuyển mặt cầu.
Chốt súng máy của địch bật tung. Đội chúng tôi lao lên, ném B40 và lựu đạn vào hầm cá nhân của chúng. Tiếng súng, tiếng la hét, tiếng thép chạm vào gỗ cầu vang lên hỗn loạn trong đêm.
Giữ cầu trong làn đạn
Khi bộ binh ta từ phía sau tiến lên, địch gọi pháo chi viện từ các cứ điểm gần An Sương bắn tới. Cầu nhỏ nên chúng tôi phải bám vào từng trụ bê tông để giữ chân, không cho địch tái chiếm.
Mảnh pháo rít qua tai như ong vỡ tổ. Một quả rơi cách tôi chỉ vài gang tay, đất đá văng lên nóng rát cả mặt. Anh em đổ xuống, người bị thương được kéo xuống mép kênh. Tiếng quân y thì thầm những lời trấn an xen giữa tiếng súng máy như xé không khí.
Kết thúc trận đánh
Gần sáng, địch rút, bỏ lại những khẩu súng máy và bao nhiêu xác lính. Cầu Láng The về tay ta. Mệnh lệnh đã hoàn thành, nhưng cái giá phải trả thì quá đắt.
Khi mặt trời lên, nhìn lại mặt cầu loang lổ vết cháy và máu, tôi thấy tim mình se thắt. Chúng tôi khiêng đồng đội xuống ghe, xuôi về căn cứ. Dòng kênh Láng The vẫn chảy lặng lẽ, như chưa từng chứng kiến trận đánh dữ dội mấy tiếng trước. Nhưng với chúng tôi, đó là ký ức không bao giờ phai.
Lời kết
Nhiều năm sau, có dịp trở lại vùng Hóc Môn, nhìn cây cầu mới xây vững chãi, tôi lại nhớ đến đêm ấy – một đêm mà những người lính đặc công 429 đặt cả tuổi trẻ và mạng sống lên mình để mở đường.
Cầu bây giờ đông người qua lại, chẳng ai biết từng có bao nhiêu người nằm xuống. Nhưng với chúng tôi, tên gọi Láng The mãi mãi là một phần trong cuộc đời người lính.



