HỒI ỨC CỦA NHỮNG CỰU BINH TẠI CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM P (81)
Tình nghĩa vợ chồng lúc xế chiều
Cuối năm ấy, dưới sự tác thành của hai bên gia đình, ông Khôi và bà Nguyên tổ chức đám cưới.
Họ cùng nhau sinh con, vun vén tổ ấm, kiên trì vượt qua khó khăn, nghèo khó để nuôi dạy hai con (1 gái, 1 trai) khôn lớn.
“Không có cuộc hôn nhân nào không có khúc mắc, nhưng suốt mấy chục năm, chúng tôi chưa từng lớn tiếng với nhau. ‘Cơm sôi bớt lửa’ nên gia đình luôn êm ấm. Nghĩ lại những năm tháng chiến tranh xa cách còn vượt qua được, thì khó khăn hiện tại chẳng là gì”, bà Nguyên chia sẻ.
Ở tuổi gần 90, ông Khôi có cuộc sống viên mãn khi con cái trưởng thành, ổn định. Quan trọng nhất, người bạn đời vẫn khỏe mạnh, cùng ông tận hưởng những ngày tháng bình yên.
Ông dành cho vợ sự yêu thương, trân trọng và chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ như một cách bù đắp cho những năm tháng vất vả đã qua.
“Ông ấy không bao giờ ăn trước tôi. Dù là bát phở hay nắm xôi, ông cũng mời tôi ăn trước. Nếu tôi từ chối, ông sẽ bảo ‘bà phải ăn một miếng thì tôi mới ăn’. Sống với nhau bao năm, ông không quen ăn một mình”, bà Nguyên kể.
Ông Khôi rất thích vợ ăn mặc đẹp. Mỗi khi có dịp, ông lại mua váy tặng và không tiếc lời khen. Ở tuổi 85, ông vẫn tự tay giặt giũ, là (ủi) quần áo cho vợ.
“Ông ấy sống rất tình cảm, đi đâu cũng nắm tay vợ, quan tâm tỉ mỉ như chỉ có hai người với nhau”, bà Nguyên cười chia sẻ.
Ông Khôi cho rằng, vợ chồng đã gắn bó mấy chục năm, cùng vượt qua bao vất vả thì càng phải trân trọng nhau. Ông quan niệm hạnh phúc gia đình phụ thuộc nhiều vào người vợ và tự thấy may mắn khi có người bạn đời biết vun vén, giữ gìn tổ ấm.
Với bà Nguyên, cuộc sống hiện tại có thể xem là viên mãn. “Cuộc đời tôi đã trải qua nhiều vất vả, nhưng cuối cùng cũng nhận được quả ngọt. Tất cả đều xứng đáng”, bà xúc động nói.
Có lẽ, hạnh phúc lớn nhất của ông bà là vẫn được nắm tay nhau, sống những ngày bình yên, giản dị.



