Bài viết

HỒI ỨC CỦA NHỮNG CỰU BINH TẠI CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM P (9)

Gia Lai10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi đau những người sống sót

Những mảnh đời may mắn thoát khỏi móng vuốt tử thần nhưng mất gia đình mất con, những nữ chiến sĩ dũng cảm đương đầu với địch, những đứa trẻ tội nghiệp hoặc phải chứng kiến cái chết ngay trước mắt hoặc bị giết một cách dã man….

Toi ac Pol Pot qua ky nguoi Ba Chuc anh 1Ký sự Về từ hành tinh ký ức của Võ Diệu Thanh. Ảnh: TĐ.

Bao nhiêu năm trôi qua, Ba Chúc lại sống dậy, sự sống vẫn tiếp tục trên mảnh đất đã từng thấm đẫm tang thương đó, còn quá khứ tuy không bị lãng quên nhưng bị đẩy đi, bị xếp tất cả vào một góc sâu kín trong tâm hồn, như thuộc về một hành tinh mà Võ Diệu Thanh sẽ dẫn chúng ta qua những ngóc ngách tối tăm, lạnh lẽo nhuộm màu đỏ của nó. Mà chính cô, người tự nhận mình là “kẻ ngoại cuộc”, cũng phải bước vào một “cuộc chiến” mà mình không thể tránh khỏi, để trở thành người “ôm những miền ký ức”.

“Mấy mươi năm đã qua, tôi ôm những miền kí ức của ai? Không phải của tôi, mà sao nặng nề quá đỗi. Nó thường đáo lại trong tôi qua cơn ác mộng, ví như một cuộc tử hình, một cuộc đối đầu trực diện và xả súng vào nhau. Như chính tôi là người làm nên những đau đớn đó”.

Võ Diệu Thanh lên đường đi tìm những người sống sót từ nạn diệt chủng Ba Chúc, và ghi chép lại những câu chuyện, tận mắt chứng kiến nỗi đau hiện lại trên những gương mặt khắc khổ, những thương tích cả thể xác lẫn tâm hồn.

Có những người vì quá khứ mà bao năm trôi qua, họ đã miễn nhiễm với những nỗi sợ. Cô giáo ở Châu Phong, An Giang chứng kiến cảnh người cha thân thương của mình bị đập đầu, bị giết một cách tàn nhẫn, “một dòng lạ lẫm bắn vào mặt tôi. Rất mau tôi định hình được cái dòng lạ lẫm đó là sự sống, là linh hồn, là tất cả những gì anh chị em và má tôi nương tựa”, năm cô mới mười tuổi. Cô nói rằng mình đã có thể chết lắm, hoặc tê liệt vì những ám ảnh, nhưng sự sống bên trong vẫn cứ mạnh mẽ tiếp tục, nhưng một phần trong cô đã chết rồi cùng với sự ra đi của người cha. Cô không còn gì để sợ nữa.

Chị Sương, cô bé mười một tuổi trong những năm tháng tàn khốc của nạn diệt chủng sống sót cho dù mang hai vết thương nặng ở ngực và đầu, vẫn cố lê lết trong ngôi làng tan hoang như một bóng ma, bẻ những trái xoài, me nước ăn cầm hơi. Đêm đêm cô bé lại quay về nằm ngủ bên xác người cha mình, cứ như vậy suốt mười ngày ròng. Vết thương đã cướp đi tiếng nói của chị Sương, vậy mà trong những ngày tận thế lang thang trong ngôi làng chết chóc toàn xác người, dòi bọ cùng mùi tanh hôi, chị đã đánh gạt Tử Thần để tiếp tục sự sống.

Toi ac Pol Pot qua ky nguoi Ba Chuc anh 2Nhà mồ Ba Chúc chứa sọ hơn 1.000 sọ nạn nhân trong vụ thảm sát.

Rồi cô Tư Chỉnh, hai lần chết đi rồi sống lại, mang vết thương trên đầu cùng những người khác vật lộn trong rừng vừa đói khát, đau đớn vừa phải trốn bọn Pol Pot săn đuổi… Những người mẹ, người cha mất con. Anh Út Nam phải hi sinh đứa con đỏ hỏn mới hai tuổi, những người ông, người cha xót xa phải bịt mũi những đứa bé khiến chúng im lặng mãi tiếng khóc, để quân Pol Pot không nghe thấy mà phát hiện ra và giết chết những người khác.

Rồi họ vẫn sống, vẫn tiếp tục bám trụ trên mảnh đất đẫm xương máu đó, rồi sinh con đẻ cái, mà một phần cuộc đời quá khứ được cất đi trong một góc, nén giữ thật sâu trong trí nhớ, nhưng vẫn luôn hiện hữu, ám ảnh… “Quên ám ảnh, quên những gì từng chứng kiến thì có muốn cũng không được. Nhưng nếu nhớ, liệu ta còn ngồi đây được mà tỉ mẩn với chén cơm manh áo nữa không?... Nhưng ta vẫn sống vẫn trang giành này nọ và mọi chuyện vẫn hiện rất rõ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒI ỨC CỦA NHỮNG CỰU BINH TẠI CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM P (9) | Câu chuyện thời hoa lửa