Hồi ức của ông Lâm Văn Gẫm – Sinh năm 1943 về trận đánh căn cứ Đồng Dù năm 1968
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA SỐ 1 Hồi ức của ông Lâm Văn Gẫm – Sinh năm 1943 về trận đánh căn cứ Đồng Dù năm 1968

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA SỐ 1
Hồi ức của ông Lâm Văn Gẫm – Sinh năm 1943 về trận đánh căn cứ Đồng Dù năm 1968
Tôi là Lâm Văn Gẫm (còn được gọi là Chín Trung, Chín Hùng…), người con của vùng đất thép Củ Chi. Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tôi tham gia bộ đội, rồi sau đó được tổ chức tin tưởng chuyển sang làm mật báo của Chi ban Quân báo Củ Chi (B14). Công việc của chúng tôi thầm lặng, không tiếng súng, không quân hàm, nhưng mỗi thông tin đều đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tính mạng.Năm 1968, giữa lúc chiến trường miền Nam đang sục sôi, tôi được cấp trên giao nhiệm vụ tham gia chuẩn bị cho trận đánh vào căn cứ Đồng Dù, nơi đóng quân của Sư đoàn 25 bộ binh Mỹ – “Tia chớp nhiệt đới”. Trong căn cứ ấy có câu lạc bộ sĩ quan, nằm giữa khu đất rộng, được canh phòng nghiêm ngặt với 5 cổng ra vào, là nơi lính Mỹ thường xuyên tụ tập ăn uống, giải trí, chủ quan và mất cảnh giác.Để có được thời cơ, tôi và đồng đội phải nằm vùng, quan sát từng thói quen sinh hoạt, từng giờ giấc ra vào của lính Mỹ. Ban ngày giả làm dân lao động, ban đêm ghi nhớ từng chi tiết. Mỗi bước đi đều phải bình thản, bởi chỉ cần một ánh mắt nghi ngờ cũng có thể trả giá bằng mạng sống.Rồi thời cơ đã đến.Hôm ấy, đồng đội tôi âm thầm nạp kíp mìn, bấm giờ. Ba trái mìn hẹn giờ được khéo léo đặt vào ba thùng rác trong khu vực câu lạc bộ, bên trên phủ một lớp rác như thường lệ. Tất cả diễn ra lặng lẽ, nhanh gọn. Không ai nói với ai một lời, nhưng trong ánh mắt đều hiểu: nếu không trở về, cũng không được để lộ dấu vết.Chúng tôi rút ra ngoài căn cứ, tim đập từng nhịp nặng nề. Thời gian trôi chậm đến nghẹt thở.Rồi…Một tiếng nổ long trời lở đất xé toang không gian yên tĩnh của căn cứ Đồng Dù. Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ phía câu lạc bộ sĩ quan. Chỉ trong chốc lát, nơi từng là chỗ ăn chơi, giải trí của sĩ quan Mỹ đã sụp đổ hoàn toàn, biến thành một đống đổ nát. Sàn nhà bị cày xới nham nhở, khói lửa ngùn ngụt bốc cao.Theo sau trận đánh, 127 lính và sĩ quan Mỹ bị thương vong. Đó không chỉ là con số, mà là đòn giáng mạnh vào tinh thần quân địch, khẳng định rằng ngay giữa những căn cứ tưởng chừng “bất khả xâm phạm”, lực lượng cách mạng vẫn có thể ra đòn quyết định.Khi nghe tin thắng lợi, chúng tôi không reo mừng. Trong lòng chỉ lặng đi. Bởi tôi hiểu, đằng sau chiến công ấy là sự hy sinh thầm lặng của biết bao đồng đội, những người không để lại tên tuổi, không có bia mộ, chỉ sống mãi trong ký ức của những người còn ở lại.Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, mỗi lần nhớ lại trận đánh Đồng Dù năm 1968, tôi càng thấm thía một điều: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng lòng quả cảm và bằng cả tuổi thanh xuân của một thế hệ”.Mong rằng lớp trẻ hôm nay, khi sống trong độc lập – tự do, sẽ luôn ghi nhớ những câu chuyện thời hoa lửa, để trân trọng quá khứ, sống xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh.(Dựa trên bài báo Trận đánh căn cứ Đồng Dù năm 1968: Ai là người chiến sĩ vô danh? – THANH HẢI)
Chùm ảnh tư liệu
1 / 3
Ảnh tư liệu của bài viết.


