Cựu chiến binh

Hồi ức của ông Nguyễn Văn Hoan về chiến trường Quảng Trị – 1975

Hồi ức của ông Nguyễn Văn Hoan về chiến trường Quảng Trị – 1975

Hải Phòng17/11/2025Nguyễn Thị Minh Hằng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Lãng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hồi ức của ông Nguyễn Văn Hoan về chiến trường Quảng Trị – 1975

Hồi ức của ông Nguyễn Văn Hoan về chiến trường Quảng Trị – 1975. Ông Nguyễn Văn Hoan, sinh năm 1950. Năm 1968, khi đất nước đang trong những ngày tháng chiến tranh khốc liệt nhất, ông lên đường nhập ngũ. Ba năm sau, theo yêu cầu nhiệm vụ và tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông tái ngũ vào năm 1971, tiếp tục hành trình của một người lính Cách mạng. Những năm tháng ấy, chiến trường trải dài từ Trị – Thiên đến tận dãy Trường Sơn, nhưng ký ức sâu đậm nhất trong đời ông vẫn là mùa xuân năm 1975 tại Quảng Trị. Quảng Trị những ngày đó là nơi đối đầu căng thẳng nhất giữa ta và địch. Mảnh đất hẹp, đầy bom đạn nhưng lại là vị trí chiến lược mở đường cho chiến dịch Tổng tiến công. Sau Hiệp định Paris 1973, ta đã giành được những khu vực quan trọng như Thượng Đức, Động Ông Do, Tích Tường – Nhất Tự Sơn, nhưng quân địch vẫn điên cuồng tái chiếm từng tấc đất. Những người lính như các ông phải bám trận địa trong điều kiện hết sức khắc nghiệt: bom pháo suốt ngày đêm, đất đá bị cày nát, mùi khét thuốc súng quấn lấy từng hơi thở. Đầu năm 1975, không khí trong toàn đơn vị khác hẳn. Ai cũng cảm nhận được thời cơ lớn đang đến gần. Lệnh hành quân thần tốc được đưa xuống, các ông mang theo súng đạn, ba lô, và cả niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất. Quảng Trị trở thành cửa ngõ quan trọng để tiến vào Huế – Đà Nẵng và mở đường cho chiến dịch giải phóng miền Nam. Những trận đánh giữ từng cụm điểm cao, từng cứ điểm pháo binh là thử thách khắc nghiệt. Ông vẫn nhớ buổi chiều ngày đơn vị ông bị pháo kích dữ dội; đất đá nổ tung, khói bụi mịt mù. Nhiều đồng đội bị thương, và ông cũng bị mảnh pháo xuyên vào vai – dấu tích thương tật mà đến nay vẫn còn nhức mỏi mỗi khi trở trời. Nhưng dù đau đớn, ông vẫn chỉ có một suy nghĩ: không được rời trận địa, không để đồng đội phải chiến đấu một mình.

Cuối tháng 3 năm 1975, khi lá cờ giải phóng tung bay trên đất Quảng Trị, nước mắt của những người lính như ông chảy ra không phải vì đau đớn, mà vì xúc động tột cùng. Từ vùng đất lửa này, quân ta tiến như vũ bão vào Huế – Đà Nẵng, rồi tiến thẳng đến Sài Gòn trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Ông tự hào rằng mình – một người lính đã vào sinh ra tử từ 1968, tái ngũ năm 1971 – đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Giờ đây, khi đã trở thành thương binh, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, ông vẫn luôn nhớ về những đồng đội đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị đầy máu lửa. Mỗi lần nhắc lại, lòng ông vẫn rưng rưng: chúng tôi chiến đấu vì Tổ quốc, vì nhân dân, và vì một ngày hòa bình mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức của ông Nguyễn Văn Hoan về chiến trường Quảng Trị – 1975 | Câu chuyện thời hoa lửa