Hồi ức của Trung tướng Đặng Quân Thụy tại mặt trận Vị Xuyên (1)
Đặng Quân Thụy – cái tên gợi nhớ một vị tướng lão luyện, người đã trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh khốc liệt của dân tộc Việt Nam. Khi nhắc đến ông trong bối cảnh chiến tranh biên giới phía Bắc, người ta không chỉ thấy hình ảnh của một chỉ huy cứng rắn mà còn là một chứng nhân sống, giữ trong mình nhiều hồi ức về những năm tháng đầy hy sinh ở mặt trận Vị Xuyên.
Vị tướng Đặng Quân Thụy, nguyên Tư lệnh Quân khu 2, là một trong số ít lãnh đạo cao cấp vẫn còn sống sau nhiều thập niên chiến đấu. Ông từng tham gia rất nhiều trận chiến lớn – từ kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, cho đến những ngày cam go bảo vệ biên giới phía Bắc. Khi cuộc chiến tranh biên giới kéo dài từ năm 1979 đến năm 1989, mặt trận Vị Xuyên (tỉnh Hà Giang) trở thành nơi rất khốc liệt.
Theo nhiều nguồn tư liệu từ hồi ức chiến tranh Vị Xuyên, cuộc giao tranh tại Vị Xuyên không chỉ là một cuộc xung đột ngắn mà kéo dài nhiều năm, khiến nơi đây được ví như “lò vôi thế kỷ” vì sự tàn khốc và khốc liệt của pháo kích. Trung Quốc huy động lực lượng lớn, thậm chí những lúc cao điểm, mỗi ngày bắn sang phía Việt Nam lên đến hàng chục nghìn quả đạn pháo. Quân ta phải chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt: địa hình đá hiểm trở, chốt chiến đấu nằm cao, hiểm nguy thường trực, bên cạnh đó là mối đe dọa từ pháo binh đối phương.
Dưới sự lãnh đạo của các tướng lĩnh như Nguyễn Đức Huy (tham mưu trưởng Mặt trận Vị Xuyên) và những người chỉ huy cao cấp như Đặng Quân Thụy, binh sĩ Việt Nam đã kiên cường bám trụ. Trong hồi ức của người trong cuộc – như Thiếu tướng Huy – ông mô tả các chiến sĩ như những “tinh thần bất khuất”: “sống bám đá, chết hóa đá, trở thành bất tử” khi họ phải chấp nhận hy sinh để giữ vững từng tấc đất biên giới.
Một điều rất đặc biệt là ngay cả khi Trung Quốc công bố rút quân vào năm 1979, thực tế cuộc chiến ở Vị Xuyên vẫn tiếp diễn nhiều năm sau đó. Trung Quốc vẫn duy trì lực lượng lớn sát biên giới, gây áp lực liên tục. Sự kéo dài của chiến tranh khiến Vị Xuyên trở thành mặt trận chiến lược, nơi nhiều cán bộ, chiến sĩ Việt Nam hy sinh. Theo thống kê, có hàng nghìn liệt sĩ đã ngã xuống, và đến nay vẫn còn nhiều hài cốt chưa được quy tập.
Về phần Đặng Quân Thụy, dù tên ông không trực tiếp viết hồi ký Vị Xuyên, nhưng vai trò của ông ở Quân khu 2 – nơi quản lý khu vực Vị Xuyên – đặc biệt quan trọng. Ông là một trong hai tướng cao cấp còn lại chỉ huy mặt trận Vị Xuyên sau nhiều năm chiến đấu. Việc giữ gìn ký ức về những năm tháng này trở nên vô cùng cần thiết, vì nhiều nhân chứng chiến trường đã cao tuổi. Qua những buổi ra mắt sách như “Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên” của Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, Đặng Quân Thụy đã tham dự, thể hiện sự trân trọng sâu sắc đối với những câu chuyện chiến đấu ở mặt trận biên giới.
Ông hiểu rằng việc ghi chép, kể lại quá khứ không chỉ là nhớ lại vinh quang hay nỗi đau, mà còn là trách nhiệm với hậu thế – để thế hệ trẻ biết rằng từng tấc đất biên cương đã được gìn giữ bằng máu xương như thế nào. Dù tuổi đã cao, kỷ niệm chiến trường vẫn hằn sâu trong tâm khảm ông: mỗi tảng đá, mỗi chiến hào, mỗi đồng đội ngã xuống đều là phần ký ức thiêng liêng, bất tử.
Qua câu chuyện của Đặng Quân Thụy và những hồi ức Vị Xuyên, ta thấy được một phần lịch sử không nên bị lãng quên: đó là tinh thần bất khuất, hy sinh cao cả, và lòng yêu nước sâu sắc của các thế hệ chiến sĩ.



