HỒI ỨC ĐÁNG NHỚ CỦA TÔI NGUYỄN XUÂN THANH - NGƯỜI LÁI XE TRƯỜNG SƠN
HỒI ỨC ĐÁNG NHỚ CỦA TÔI NGUYỄN XUÂN THANH - NGƯỜI LÁI XE TRƯỜNG SƠN
HỒI ỨC ĐÁNG NHỚ CỦA TÔI
NGUYỄN XUÂN THANH - NGƯỜI LÁI XE TRƯỜNG SƠN
Tôi là Nguyễn Xuân Thanh thôn Ngòi Mấy.Năm ấy, đất nước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ lúc vừa tròn tuổi 19 , tôi được cử đi học lái xe và trở thành người lính lái xe Trường Sơn – bắt đầu những năm tháng không bao giờ quên.
Có những đêm tôi lái xe trong tiếng bom rền như xé núi, ánh lửa bùng lên phía trước làm đỏ cả trời. Đôi khi chỉ một khúc cua, chỉ một mảnh pháo cày xuống mặt đường là có thể nằm lại mãi mãi. Nhưng mỗi khi nghĩ đến đồng đội đang chờ đạn, đến miền Bắc thân thương gửi gắm từng tấm lòng vào những chuyến xe, tôi lại siết chặt vô lăng, cho xe bò qua hố bom, qua vách núi dựng đứng
Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất là một tối mưa lớn, đường bị bom đánh nát. Xe tôi chở hàng gấp vào chiến trường, nếu chậm, đơn vị phía trước có thể thiếu đạn đánh địch. Cả tổ xe chúng tôi dùng tay đào đất, kéo đá lấp đường. Bùn lấm đến tận ngực mà ai cũng chỉ nói đúng một câu: “Phải thông đường!”. Khi chiếc xe rung lên chạy được qua đoạn ấy, tôi ngửa mặt lên trời mà thở phào, cảm giác như vừa vượt qua ranh giới giữa sống và chết.Giờ nghĩ lại lòng tôi vẫn còn giữ nguyên cảm xúc của đêm hôm đó,còn nhiều lần khác vận chuyển đạn dược vào chiến tuyến mặt mũi ,quần áo lấm lem bụi đường,do xe không có kính vì bom dật bom rung kính vỡ đi rồi, nhưng trong lòng nhũng người lái xe như chúng tôi luôn tự hào vì được cống hiến sức của mình cho Tổ Quốc
Giữa gian nan, tình đồng đội là thứ nâng chúng tôi đứng dậy. Mỗi củ khoai, điếu thuốc, mỗi cái bắt tay trước chuyến xe đêm đều ấm như lửa. Chính tình cảm ấy giúp tôi – một chàng trai Ngòi Mấy – đi hết những năm dài gian khổ.
Giờ tóc đã bạc, mỗi khi nhắc lại, lòng tôi vẫn bồi hồi. Tôi tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé trên con đường huyền thoại Trường Sơn, để đất nước có ngày thanh bình hôm nay.



