Hồi ức đau thương về một Trường Sơn không tưởng
Gần 60 năm gắn bó với quân đội, Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu vẫn nhớ mãi con đường Trường Sơn huyên thoại. Từ cậu bé từng được Bác Hồ chỉ dạy, ông đã vượt qua bao gian khó để trở thành vị tướng "kiên gan", bảo vệ tuyến ống xăng dầu chiến lược.
Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu chia sẻ: “Tuyến đường ống xăng dầu Trường Sơn ra đời giữa lúc nhu cầu nhiên liệu cho chiến trường miền Nam tăng cao, việc vận chuyển bằng cơ giới gặp nhiều trở ngại do địa hình hiểm trở, còn địch thì đánh phá liên tục. Trước tình hình đó, Bộ Tư lệnh Trường Sơn quyết định xây dựng tuyến đường ống xăng dầu xuyên dãy Trường Sơn để kịp thời tiếp tế cho tiền tuyến”. Theo dòng hồi tưởng, vị thiếu tướng đã ở tuổi bát thập tiếp tục đưa chúng tôi về những năm tháng gắn liền với quá trình xây dựng đường ống dẫn xăng dầu Trường Sơn “huyền thoại”.
Ông kể, tuyến vượt Trường Sơn ở cửa khẩu đường 18 là nơi xương máu nhất, nơi quân ta đọ sức quyết liệt với không lực Mỹ. “Quân đội Mỹ đã phát hiện đường ống, chúng đánh phá ác liệt, biến nơi nào đường ống có thể đi qua đều trở thành “cửa tử”. Suốt 3 tháng trời, đường ống không thể phát triển thêm được”.
Trước sự mất mát thương vong của những người đồng đội, chàng kỹ sư trẻ tuổi như bác Hậu không khỏi có lúc hoang mang. Thế nhưng, tình yêu nước và khí thế hừng hực của tuổi trẻ không cho phép họ được chùn bước.
Theo dòng hồi tưởng, vị thiếu tướng đã ở tuổi bát thập tiếp tục đưa chúng tôi về những năm tháng gắn liền với quá trình xây dựng đường ống dẫn xăng dầu Trường Sơn “huyền thoại”.
Ông kể, tuyến vượt Trường Sơn ở cửa khẩu đường 18 là nơi xương máu nhất, nơi quân ta đọ sức quyết liệt với không lực Mỹ. “Quân đội Mỹ đã phát hiện đường ống, chúng đánh phá ác liệt, biến nơi nào đường ống có thể đi qua đều trở thành “cửa tử”. Suốt 3 tháng trời, đường ống không thể phát triển thêm được”.
Trước sự mất mát thương vong của những người đồng đội, chàng kỹ sư trẻ tuổi như bác Hậu không khỏi có lúc hoang mang. Thế nhưng, tình yêu nước và khí thế hừng hực của tuổi trẻ không cho phép họ được chùn bước.
“Tại sao kẻ địch lại đánh dữ dội chỗ này? Bởi chúng tin rằng “lũ đầu gấu” ấy chỉ được đến đây thôi. Phía sau là đồi cao, dốc đứng, chắc chắn chúng không vượt qua nổi”, Thiếu tướng Hậu nói, giọng pha chút bông lơn đầy bản lĩnh.
Vậy là một quyết định táo bạo không tưởng đã được những người kỹ sư trẻ đưa ra lúc bấy giờ: “Ta sẽ đặt đường ống đi qua đỉnh cao nhất của khu vực. Địch chắc chắn sẽ không thể ngờ được”.
Và thực tế chứng minh, dự đoán đó không sai. Tính từ ngày 6 tháng 9 đến ngày 22 tháng 12 năm 1969, sau hơn ba tháng giằng co, xăng đã kịp vào Bản Cọ, phục vụ vận chuyển mùa khô. Đó không chỉ là chiến thắng trên chiến trường, mà còn là thắng lợi của ý chí, lòng gan dạ và sự đấu trí. Và hơn hết, thành công của ta đến từ sự sáng tạo và táo bạo, nếu không dám đưa đường ống vượt lên đỉnh cao nhất thì có lẽ ta đã phải chịu thua trước người Mỹ. Thế nhưng, đi cùng với chiến tích vẻ vang là sự đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người lính.
“Tôi vẫn nhớ như in kỷ niệm lần đầu tiên tiên chính tay chôn cất đồng đội. Cậu lính ấy chỉ mới 19 tuổi, bị mảnh bom văng trúng người. Ở Trường Sơn, người ta hay bắn súng báo hiệu, 3 phát để báo có người bị thương và 4 phát nếu có người hy sinh. Hôm đó, dù chỉ bắn 3 phát súng, nhưng cậu đã không qua khỏi” - Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu nghẹn ngào nhớ lại.
Dù đã hơn 10 năm trôi qua, nỗi đau đáu về những ký ức ấy chẳng bao giờ thôi nguôi ngoai trong lòng người lính xưa. Khuôn mặt thiếu tướng Hậu chợt co lại, đôi mắt với vết chân chim in hằn đã rưng rưng lệ từ bao giờ, nỗi xúc động trào dâng khi dòng hoài niệm về người đồng đội cũ ùa về.


