HỒI ỨC “ĐÊM LỬA BÊN SƯỜN NÚI”
Tôi nhớ rất rõ một đêm mùa đông năm ấy.
Gió từ trên núi thổi xuống lạnh buốt.
Cả bản quây quần quanh đống lửa lớn.
Người già kể chuyện những ngày khó khăn đã qua.
Có người kể về những chuyến đi xa xuyên núi.
Có người nhắc thời gian bản làng còn nhiều bất ổn.
Trẻ con chúng tôi ngồi im lắng nghe.
Bên ngoài gió vẫn hú qua sườn núi.
Ánh lửa soi lên những khuôn mặt trầm ngâm.
Nhưng trong mắt mọi người đã có niềm tin khác trước.
Ai cũng nói cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn.
Nhiều năm sau tôi vẫn nhớ đêm ấy.
Đó là đêm của sự đoàn kết và hy vọng.
Chúng tôi gọi ký ức ấy là Đêm lửa bên sườn núi.
Một ngọn lửa sưởi ấm cả những ngày gian khó.


