Hồi ức Đỗ Đức Thế năm 1984
Tôi tên: Đỗ Đức Thế, sinh năm 09/5/1946, quê: Long Bối, Long Hợp, Đông Hưng, Hưng yên. Nay ở thôn Nậm Khắp Trong xã Bảo Nhai
Năm 1984, tôi tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, khi ấy vùng đất này còn thuộc tỉnh Hà Tuyên. Đó là quãng thời gian mà tôi không bao giờ có thể quên trong cuộc đời người lính. Chiến tranh nơi biên giới phía Bắc lúc ấy vô cùng ác liệt. Núi rừng Vị Xuyên quanh năm mây phủ, đá tai mèo sắc nhọn, những con dốc dựng đứng và tiếng pháo đạn ngày đêm rung chuyển cả núi rừng. Chúng tôi sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ, thiếu thốn đủ bề, nhưng trong lòng ai cũng mang một ý chí quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Ngày ấy, cuộc sống của người lính chủ yếu gắn với chiến hào, hầm đá và những bữa cơm vội vàng giữa tiếng bom rơi. Có những đêm mưa rừng xối xả, quần áo ướt đẫm, rét buốt đến tận xương nhưng anh em vẫn động viên nhau bám trụ trận địa. Ban ngày đối mặt với pháo kích, ban đêm hành quân, tải đạn, cáng thương binh. Những điểm cao như 468, 685 hay 772 đã trở thành những địa danh không thể nào quên đối với những người từng đi qua cuộc chiến ấy. Mỗi ngọn núi, mỗi khe đá đều thấm đẫm mồ hôi, máu và sự hy sinh của biết bao đồng đội.
Điều khiến tôi nhớ nhất không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Trong gian khổ, anh em luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có những người đồng đội hôm trước còn ngồi bên nhau trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường biên giới. Những mất mát ấy đến nay vẫn còn in sâu trong ký ức của tôi. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn nghẹn lại khi nghĩ về những người đã ngã xuống ở tuổi đời còn rất trẻ để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Chiến tranh đã lùi xa hơn bốn mươi năm, nhưng ký ức về Vị Xuyên vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi như mới ngày hôm qua. Tôi tự hào vì mình đã từng là người lính trực tiếp cầm súng bảo vệ biên cương của Tổ quốc. Những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất, ý nghĩa nhất của tuổi trẻ. Đó không chỉ là ký ức của riêng tôi mà còn là một phần lịch sử thiêng liêng của dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập và chủ quyền của đất nước.


