HỒI ỨC ĐƯỢC KỂ TỪ MỘT VẾT SẸO
Từ một vết sẹo còn hằn trên cơ thể, người cựu binh lần giở lại ký ức của ngày bị thương ở Thành cổ – nơi sự sống và cái chết đã đi ngang qua thân thể ông.
Trên cánh tay trái của tôi có một vết sẹo dài, ngoằn ngoèo như một nhánh sông cạn. Nó không lớn, không dữ dằn, nhưng suốt mấy chục năm qua, nó vẫn ở đó, âm thầm nhắc tôi nhớ về một ngày mà nếu chỉ chậm hơn một khoảnh khắc thôi, tôi đã không còn ngồi đây để kể chuyện.
Vết sẹo ấy không đau nữa. Nhưng mỗi khi trái gió trở trời, nó lại âm ỉ nhức, như có ai đó từ quá khứ gõ nhẹ vào thân thể tôi để nhắc rằng: đừng quên.
Ngày tôi bị thương, Thành cổ đang trong một đợt pháo dữ dội. Đất đá tung lên như mưa. Không gian bị xé nát bởi tiếng nổ. Tôi đang cùng đồng đội bò qua một đoạn hào thì một quả pháo rơi rất gần. Không kịp né. Không kịp nghĩ. Chỉ kịp co người lại theo phản xạ.
Một cảm giác nóng rát chạy dọc cánh tay. Sau đó là cơn đau buốt khiến tôi choáng váng. Máu chảy ướt cả tay áo. Tôi không nhìn thấy vết thương, chỉ biết rằng mình vẫn còn cử động được, vẫn còn thở.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không nghĩ đến cái chết. Tôi chỉ nghĩ: mình chưa được phép ngã xuống lúc này. Không phải vì tôi dũng cảm, mà vì tôi biết nếu tôi gục, người phía sau sẽ lộ ra trước làn đạn.
Tôi được cáng về bệnh xá dã chiến khi trời đã nhá nhem tối. Ánh đèn pin yếu ớt soi lên khuôn mặt những y tá lấm lem bùn đất. Họ làm việc rất nhanh, rất gọn. Không ai hỏi han dài dòng. Chiến trường không cho phép sự chậm trễ.
Mảnh pháo được lấy ra. Máu được cầm lại. Tôi sống.
Sau này, khi nhìn lại vết sẹo, tôi hiểu rằng: nó không chỉ là dấu tích của một vết thương thể xác. Nó là ranh giới mà tôi đã bước qua. Một phía là cái chết. Một phía là sự sống còn dang dở.
Vết sẹo ấy nhắc tôi nhớ đến những người đã không có cơ hội mang theo một vết sẹo như tôi. Họ không để lại gì trên thân thể mình, ngoài cái tên khắc trên bia mộ. Vì thế, mỗi lần chạm vào vết sẹo, tôi tự nhủ: mình đang mang ký ức thay cho nhiều người khác.



