Hồi Ức Hành Quân Năm 1968
HỒI ỨC HÀNH QUÂN NĂM 1968
Kể lại bởi: Hoàng Văn Thông (sinh 10/9/1937)**
Tôi là Hoàng Văn Thông, sinh ngày 10 tháng 9 năm 1937, quê tại Mông Sơn, Yên Bình. Mỗi khi trời trở gió, nghe tiếng lá rừng xào xạc, tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ – những tháng ngày hành quân dài dằng dặc trong chiến dịch Mậu Thân 1968.
Những ký ức ấy như những thước phim cũ, mộc mạc mà không bao giờ phai.
Nhận lệnh động viên – buông cuốc vác súng
Năm 1968, khi cả nước bước vào cao điểm chống Mỹ, tôi nhận lệnh động viên. Hôm ấy, cán bộ xã trao tờ giấy, tôi nhìn thật lâu rồi gật đầu. Không ai khuyên tôi cũng chẳng ai giục, nhưng tôi biết mình phải đi. Đất nước cần, thì người trai phải lên đường.
Tôi chỉ kịp về nhà báo tin với gia đình. Mẹ tôi nhìn tôi rất lâu, không nói gì, chỉ dặn:
“Đi mạnh khỏe con ạ, nhiệm vụ là trên hết.”
Vậy là tôi tạm rời Mông Sơn thân yêu, theo đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ.
Về đơn vị – bắt đầu cuộc đời người lính
Tôi được biên chế vào Quân khu Yên Ninh – Tiểu đoàn 4, Đại đội 1 cơ động. Ngày đầu vào quân ngũ, áo quần chưa quen, vai chưa quen với balô nặng, chân chưa quen đôi dép cao su thô kệch. Nhưng chỉ vài hôm thôi, chúng tôi đã hòa vào nhau, thành anh em một nhà.
Huấn luyện vất vả, nhưng anh em động viên nhau:
“Khó mấy cũng cố, để mai còn vào Nam chiến đấu.”
Không ai ngờ chỉ ít lâu sau, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân chiến lược – một cuộc hành quân kéo dài gần 6 tháng, xuyên suốt từ Yên Bái vào tận Tây Ninh.
6 tháng hành quân – ròng rã gần nghìn cây số
Từ Yên Bái xuống miền Trung bom đạn
Chúng tôi xuất phát từ Yên Bái. Từng bước chân nện xuống đất, đều đặn mà nặng trĩu. Mỗi người mang hơn hai chục cân hành trang, trên súng, dưới đạn, gạo, bột ngô, muối, võng tăng đủ để đi rừng cả tháng.
Ngày đi, đêm đi, có những đoạn chỉ dám đi lúc mờ tối vì sợ máy bay địch.
Đường rừng núi hiểm trở, hết trèo đèo lại lội suối. Đỉnh đèo heo hút gió, chân tay tê cứng vì lạnh. Xuống đến miền Trung nắng gắt, nắng cháy da cháy thịt, mỗi người như vắt kiệt từng giọt mồ hôi
nhiều anh em quần áo ướt sũng, vừa đi vừa hong gió mà không kịp khô\
Gặp tuyến lửa Quảng Bình
Gian khổ có, hy sinh có, nhưng cũng đầy tự hào. Vì tôi đã sống những năm tháng đáng sống nhất của tuổi trẻ – những năm tháng của người lính chiến đấu vì Tổ quốc.
Khi đến Quảng Bình, chúng tôi phải luồn rừng nhiều hơn. Máy bay Mỹ rải bom suốt ngày. Đất dưới chân còn nóng sau các trận bom. Có lúc cả đơn vị phải ép sát đất, nép dưới những gốc cây lớn để tránh trực thăng địch quần thảo.
Nhưng rồi lại đứng dậy, xốc balô và đi tiếp.
Anh em thường động viên nhau:
“Bước nữa thôi, rồi lại bước nữa. Tới Tây Ninh rồi tính.”
Đêm nằm võng rừng – ngày vượt suối dốc
Nhưng đêm hành quân, cả tiểu đoàn mắc võng bên sườn núi. Tiếng gió rừng thổi hun hút, tiếng côn trùng rả rích như ru ngủ người lính. Chúng tôi chia nhau từng bát cơm, gói muối vừng, thậm chí có hôm chỉ ăn củ mài, sắn rừng.
Nhưng ai cũng lạc quan.
Có anh còn đùa:
“Ăn thế này về quê lấy vợ là ốm nhách cho xem.”
Cả đơn vị cười rộ lên, tiếng cười làm vơi bớt bao mệt mỏi.
Vào tới Tây Ninh – chiến trường khốc liệt
Khi đặt chân đến Tây Ninh, tôi cảm nhận rõ mùi khói bom, hơi đất khét lẹt sau mỗi trận pháo kích. Đơn vị chúng tôi được lệnh tham gia các mũi tiến công trong chiến dịch Miền Tây – Mậu Thân 1968.
Chiến trường lúc đó ác liệt không bút nào tả hết. Đạn vạch sáng cả trời đêm. Nhiều khi vừa ngồi nghỉ chốc lát, nghe tiếng pháo rít qua đầu là phải lập tức lao vào công sự.
Có trận đánh kéo dài từ chiều tối đến tận rạng sáng. Đồng đội bên cạnh ngã xuống, máu thấm đất. Chúng tôi cắn răng mà chiến đấu. Không ai nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ sao giữ được trận địa, giữ được lực lượng.
Tình đồng đội – thứ quý nhất trong đời lính
Giữa bom đạn, điều quý nhất là tình anh em. Có người tôi chỉ quen vài tuần mà coi nhau như ruột thịt. Khi một đồng đội bị thương, cả tiểu đội chia nhau từng ngụm nước, gói lương khô, dù chính mình cũng đang đói.
Những lúc nghỉ hiếm hoi, anh em kể chuyện quê nhà, chuyện mùa lúa, chuyện người yêu đợi ở nhà. Mỗi câu chuyện đều đơn sơ nhưng là nguồn sức mạnh giúp chúng tôi bước tiếp.
Những ký ức còn lại đến hôm nay
Giờ đã hơn nửa đời người trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ từng gương mặt, từng đoạn đường, từng tiếng gió thổi qua rừng Trường Sơn.
Tôi đã đi gần trọn chiều dài đất nước bằng chính đôi chân của mình – từ Yên Bái đến Tây Ninh – trong một cuộc hành quân mà cả đời tôi không thể quên.
Gian khổ có, hy sinh có, nhưng cũng đầy tự hào. Vì tôi đã sống những năm tháng đáng sống nhất của tuổi trẻ – những năm tháng của người lính chiến đấu vì Tổ quốc.



