hồi ức K8
“Máy bay đánh phá ác liệt lắm, pháo sáng ban đêm còn sáng hơn cả ban ngày, đến cái kim cũng nhìn thấy rõ. Đau xót lắm, những em bé mới chỉ 6, 7 tuổi, vừa ngơ ngác rời khỏi nhà, còn chưa hiểu trước mắt là chuyện gì, nay chỉ còn là những mảnh thân thể vương vãi khắp nơi. Những cán bộ đi khắc phục hậu quả như chúng tôi phải nén nỗi đau vào lòng, nước mắt cứ rơi nhòa hết nhưng vẫn phải tập trung làm thật nhanh để tránh máy bay địch quay lại. Sau này cứ dựa vào màu sắc, hình dáng những mảnh áo, mảnh quần rách nát mà nhận diện các em về cho cha mẹ, nhưng cũng không đáng kể”, ông Tuần kể, ánh mắt đã nhòa đi.
Ông Tuần cũng nhắc đến chuyến đi đêm 2/9/1967, khi đoàn 20 xe chở học sinh K8 vừa tắt đèn rời Vĩnh Linh, đi qua Dốc Sỏi thì bị máy bay Mỹ phát hiện và đánh phá. Khi đó, ông Trần Chí Thành (công tác tại Công ty ô-tô vận tải Khu vực Vĩnh Linh) bắc tay làm loa kêu gọi cả đoàn xe quay về trú tại vùng đồi Vĩnh Chấp, còn ông bật đèn pha, một mình chạy tiếp để đánh lạc hướng. Đúng như dự đoán, máy bay địch bám theo chiếc xe bắn phá và ném bom xối xả, nhưng may mắn ông chỉ bị thương, còn 20 chiếc xe chở học sinh bình an vô sự. Sau này, ông Trần Chí Thành được phong Anh hùng Lao động.
Năm nay 86 tuổi, đã gần 60 năm kể từ khi được Ty công an Vĩnh Linh điều động đến trạm K8, ông Hồ Sỹ Tuần không nhớ mình đã đồng hành cùng bao nhiêu chuyến xe học sinh qua nhiều chặng đường nguy hiểm.
“Hễ trời tối, chúng tôi lại dẫn các cháu đi để tránh sự chú ý của máy bay. Đoàn xuất phát từ khoảng 7-8 giờ tối. Ngoài danh sách đã được lập trước đó, số lượng học sinh di chuyển còn phụ thuộc vào số xe ô-tô được cấp tại điểm đón của trạm. Tôi công an giao thông nên vô cùng thông thuộc đường đi, được giao phụ trách bảo an cho mỗi chuyến xe”.
Cả chiến dịch K8 lẫn K10, ông Hồ Sỹ Tuần đều phụ trách trông coi sự an toàn của những đoàn người di chuyển. “Với cuộc đời tôi, đó là những phi vụ có ‘một không hai’. Di chuyển dưới những làn bom đạn chẳng khác nào tình cảnh cái chết treo lơ lửng trên đầu. Thế nên, cứ một đợt di chuyển an toàn là một lần tôi thở phào nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ”, ông Tuần hồi tưởng.


