Cựu chiến binh

HỒI ỨC KHÁNG CHIẾN VÀ HÀNH TRÌNH SAU GIẢI PHÓNG

Đà Nẵng30/04/2026NGUYỄN NGỌC THANH TRÚC (Lớp: 7/1 Trường: Trung học cơ sở Huỳnh Thúc Kháng, xã Tam Anh, thành phố Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước mãi là ký ức không thể phai mờ. Đó là thời kỳ mà mỗi con người Việt Nam đều mang trong mình một tinh thần bất khuất, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Em may mắn được lắng nghe câu chuyện của một nhân chứng lịch sử - bà Nguyễn Thị Liễu – một người phụ nữ bình dị nhưng đã trải qua những năm tháng “hoa lửa” đầy gian khổ và anh dũng. Những ký ức của bà không chỉ giúp em hiểu hơn về quá khứ mà còn khơi dậy trong em niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc.

Gia đình bà vốn là một cơ sở cách mạng, nơi nuôi giấu cán bộ và có truyền thống yêu nước từ nhiều thế hệ. Ông của bà là một thương binh, đã có 60 năm tuổi Đảng – một tấm gương sáng về lòng trung thành với Tổ quốc. Lớn lên trong môi trường ấy, bà sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước. Khi còn trẻ, bà tham gia hoạt động cách mạng, đảm nhận nhiệm vụ vận động thanh niên ra vùng giải phóng và nắm bắt tình hình quần chúng. Công việc tuy thầm lặng nhưng đầy nguy hiểm, bởi bà luôn phải đối mặt với sự theo dõi, truy lùng của kẻ thù.

Trong những năm tháng ác liệt của chiến tranh, bà đã hai lần bị địch bắt vào năm 1972 và năm 1975. Trước khi bắt giữ, địch đã theo dõi bà rất kỹ lưỡng, thậm chí chụp hình để nhận diện. Khi bị bắt, bà phải chịu đựng nhiều hình thức tra tấn dã man. Chúng bỏ bà vào bao tải rồi thả xuống biển, nhằm uy hiếp tinh thần và ép bà khai ra các cơ sở cách mạng. Đó là những giây phút cận kề giữa sự sống và cái chết. Thế nhưng, bằng ý chí kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng, bà đã không hề nao núng, quyết giữ vững bí mật đến cùng.

Một trong những ký ức đau xót nhất mà bà không thể nào quên là việc tận mắt chứng kiến ba đồng chí – anh Bùi Ly, anh Bùi Trí (hai anh em ruột) và anh Đoàn Ninh – bị địch bắn chết ngay trước mắt. Dù bị tra tấn tàn bạo, họ vẫn giữ vững khí tiết, không hề khai ra danh tính của bà. Sự hy sinh anh dũng của các anh đã trở thành nỗi đau khắc sâu trong tim bà, đồng thời cũng là nguồn động lực để bà tiếp tục kiên cường, không khuất phục trước kẻ thù.

Sau đó, bà bị giam cầm tại nhà giam tỉnh Quảng Nam (nay là thành phố Đà Nẵng) trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Những ngày tháng trong tù là chuỗi ngày dài đằng đẵng của đói khát, bệnh tật và sự tra tấn tinh thần. Thế nhưng, niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng đã giúp bà và các tù chính trị khác vượt qua tất cả.

Ngày giải phóng đến như một phép màu. Khi quân giải phóng tiến vào Đà Nẵng, giữa khung cảnh hỗn loạn của tiếng pháo và sự tháo chạy của quân địch, bà cùng các tù chính trị đã tìm cách thoát ra ngoài. Đó là khoảnh khắc vừa hồi hộp, vừa vỡ òa trong niềm vui sướng. Trên hành trình trở về quê hương, bà nhận được sự giúp đỡ tận tình của những người lính bộ đội miền Bắc. Họ chia sẻ từng miếng lương khô, nấu cháo cho bà ăn khi bà kiệt sức vì đói. Tình đồng bào, đồng chí trong những lúc khó khăn ấy đã tiếp thêm sức mạnh để bà tiếp tục hành trình.

Sau khi nghỉ chân tại một ngôi chùa, được một vị sư thầy cưu mang, bà tiếp tục vượt sông để trở về quê nhà ở Đức Phổ, Quảng Ngãi. Hành trình ấy không chỉ là sự trở về về mặt địa lý, mà còn là sự trở về với cuộc sống tự do sau những năm tháng bị giam cầm.

Hòa bình lập lại, bà không nghỉ ngơi mà tiếp tục cống hiến cho xã hội. Bà tham gia tích cực vào các hoạt động của Hội Phụ nữ tại địa phương. Bà vận động chị em tăng gia sản xuất, ổn định cuộc sống, đồng thời đi từng nhà để tuyên truyền, thuyết phục bà con tin tưởng vào chính quyền mới. Những việc làm ấy tuy giản dị nhưng đã góp phần quan trọng trong việc xây dựng lại quê hương sau chiến tranh.

Ngày nay, khi nhìn lại quê hương đã thay da đổi thịt – từ một vùng đất đầy bom đạn trở thành nơi có nhà cửa khang trang, đời sống người dân ngày càng được nâng cao – bà luôn cảm thấy tự hào. Nhưng hơn hết, bà luôn nhắn nhủ thế hệ con cháu phải biết trân trọng giá trị của hòa bình. Bởi lẽ, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người đã ngã xuống, trong đó có những đồng chí mà bà từng gắn bó.

Lắng nghe câu chuyện của bà, em cảm nhận sâu sắc rằng lịch sử không phải là những trang sách khô khan, mà là những câu chuyện sống động, đầy cảm xúc của những con người thật. Những hy sinh thầm lặng của họ chính là nền tảng để chúng em có được cuộc sống yên bình hôm nay. Từ đó, em tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước.

Câu chuyện của bà sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong lòng em – ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin và khát vọng xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Đó chính là giá trị thiêng liêng mà thế hệ trẻ chúng em cần gìn giữ và phát huy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒI ỨC KHÁNG CHIẾN VÀ HÀNH TRÌNH SAU GIẢI PHÓNG | Câu chuyện thời hoa lửa