Cựu chiến binh

HỒI ỨC KHÔNG PHAI CỦA MỘT THỜI BOM ĐẠN

Đà Nẵng28/11/2025Nguyễn Văn Đức (Đoàn phường Hải Châu - Chi đoàn trường THCS Sào Nam)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xóm làng nơi tôi sinh ra và lớn lên có một người bà – bà Trần Thị Hương, năm nay đã 73 tuổi. Sau những năm tham gia kháng chiến, khi đất nước độc lập, bà về lại nhà của mình tại thôn Hương Lam, xã Hòa Tiến, thành phố Đà Nẵng với sức khỏe không còn tốt, bà được nhà nước công nhận là bệnh binh. Đến nay, tuổi già và bệnh tật khiến bà yếu đi nhiều; nay bà không còn đi lại được nữa, thế nhưng, mỗi khi tôi sang nhà thăm bà, ngồi bên chiếc giường gỗ cũ, là mỗi lần bà lại kể cho tôi nghe về những ký ức chiến tranh – những ký ức mà thời gian dường như không thể làm phai mờ trong bà.

Khi đó, bà theo đoàn bộ đội hành quân ra tận phía Bắc, vượt qua biết bao cánh rừng, con suối và những chặng đường dài hun hút. Mỗi ngày đi bộ hàng chục cây số, đôi chân phồng rộp, quần áo ướt sũng vì mưa rừng, nhưng cả đoàn vẫn gắng bước vì nhiệm vụ chung. Bà nhớ những đêm trú tạm trong lán lá giữa rừng, tiếng bom đạn vọng lại từ xa, bụng đói cồn cào nhưng ai nấy vẫn nắm chặt tay nhau để giữ vững tinh thần. Bà kể thời đó, thiếu thốn đủ bề, từ cái ăn đến ngụm nước uống. Có những ngày cả đơn vị chỉ có nắm khoai khô hay vài củ sắn chia nhau cầm hơi. Nước sạch lại càng hiếm, những năm ở trên rừng, phải hứng từng giọt mưa hoặc lén ra suối gánh về trong đêm. Bà nói, đói khát và mệt mỏi là chuyện thường xuyên, nhưng không ai dám than vãn, bởi ai cũng hiểu rằng chỉ cần giữ được tinh thần, giữ được ý chí, thì khó khăn nào cũng vượt qua được. Có những đoạn bà nói mà phải dừng lại để thở; có lúc mắt bà nhòe đi vì mệt, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, giọng bà lại rõ ràng hơn, như được tiếp thêm sức mạnh từ những ký ức tuổi trẻ.

Mỗi lần rời nhà bà, lòng tôi đều trào dâng một cảm xúc khó gọi tên – vừa thương, vừa biết ơn, vừa thấy trách nhiệm của mình lớn hơn. Những câu chuyện chiến tranh từ cụ bà là bài học không có trong sách vở, là ngọn lửa âm thầm nhắc tôi phải sống tốt hơn, xứng đáng hơn với thế hệ đã hy sinh tuổi xuân để giữ gìn hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn