Hồi Ức Không Quên
Năm ấy, tôi vừa tròn đôi mươi, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Những ngày tháng chiến đấu nơi chiến trường đầy gian khổ, nhưng tình đồng đội luôn là điểm tựa để chúng tôi vượt qua.
Tôi vẫn nhớ một đêm mưa, cả đơn vị phải hành quân trong rừng. Người bạn thân bên cạnh nắm chặt tay tôi và nói: “Cố lên, rồi sẽ có ngày chúng ta trở về.” Câu nói ấy đã theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh.
Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê với mái tóc đã điểm bạc. Nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi khi nhớ về họ, tôi càng trân trọng cuộc sống hôm nay và tự nhủ phải sống thật xứng đáng với những người đã hy sinh



