HỒI ỨC LỊCH SỬ: BƯỚC CHÂN NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT TRÊN ĐỒI A1 NĂM XƯA
HỒI ỨC LỊCH SỬ: BƯỚC CHÂN NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT TRÊN ĐỒI A1 NĂM XƯA
HỒI ỨC LỊCH SỬ: BƯỚC CHÂN NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT TRÊN ĐỒI A1 NĂM XƯA
Dưới bóng mát của cây bàng già giữa sân nhà văn hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên vinh dự được ngồi quây quần bên Thiếu tá, Cựu chiến binh Nguyễn Văn Tường. Trái ngược với vóc dáng gầy gò và mái tóc đã bạc trắng màu thời gian, ánh mắt của người lính già vẫn sáng lên ngọn lửa kiên cường khi nhắc về Chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu. Ông chính là một "nhân chứng lịch sử" sống, người đã góp tuổi thanh xuân của mình vào sự kiện quan trọng bậc nhất của dân tộc.
Những ngày khoét núi, ngủ hầm
Ngược dòng thời gian về mùa xuân năm 1954, ông Tường khi ấy mới tròn 19 tuổi, bằng đúng độ tuổi của nhiều bạn đoàn viên chúng tôi bây giờ. Ông thuộc đơn vị trinh sát, mang nhiệm vụ "đi trước về sau", luồn sâu vào lòng địch để nắm bắt tình hình.
"Khổ lắm các cháu ạ, nhưng không ai kêu than nửa lời," ông Tường chậm rãi kể. "Khẩu phần ăn chỉ có nắm cơm vắt, nước suối đựng trong bi đông. Đêm xuống, cái lạnh của núi rừng Tây Bắc cắt da cắt thịt, anh em chỉ biết ôm nhau sưởi ấm dưới giao thông hào ngập bùn đất. 'Khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt', thơ của nhà thơ Tố Hữu viết đúng từng chữ với thực tế lúc bấy giờ."
Đêm máu lửa trên đồi A1 và sự hy sinh của người Tiểu đội trưởng
Giọng ông bỗng chùng xuống khi nhắc đến trận đánh ác liệt trên đồi A1 vào cuối tháng 3/1954. Đó là cứ điểm quan trọng nhất của thực dân Pháp, được mệnh danh là "chiếc chìa khóa" của lòng chảo Điện Biên.
Ông kể về người Tiểu đội trưởng tên Lâm – một người anh, người đồng chí thân thiết. Trong đêm tấn công đợt 2, hỏa lực địch từ các lô cốt bắn ra như mưa. Đội hình của ta gặp khó khăn khi tiến lên. Giữa lằn ranh sinh tử, anh Lâm đã dũng cảm ôm khối bọc phá, trườn lên dưới làn đạn dày đặc để phá hủy hàng rào kẽm gai, mở đường máu cho đồng đội xông lên.
"Trước khi lao lên, anh ấy chỉ ngoái lại nhìn tiểu đội rồi hô lớn: 'Các đồng chí, tiến lên! Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh!'. Khối bọc phá nổ tung, hàng rào địch bị xé toạc, nhưng anh Lâm cũng không trở về nữa," khóe mắt người cựu binh già ứa lệ. Nhờ sự hy sinh anh dũng ấy, đơn vị của ông Tường đã tràn lên đánh chiếm được mục tiêu, góp phần làm nên chiến thắng lịch sử ngày 7/5/1954.
Lửa truyền thống sáng mãi
Câu chuyện của ông Tường khiến cả khoảng sân lặng đi. Những trang sử hào hùng giờ đây không còn là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà hiện lên sống động, thấm đẫm máu và nước mắt qua lời kể của người trong cuộc.
Nắm chặt đôi bàn tay chai sạn của người anh hùng, chúng tôi hiểu rằng, hòa bình và độc lập ngày hôm nay đã được đánh đổi bằng thanh xuân, bằng xương máu của biết bao thế hệ đi trước. Lời kể của ông Tường đã thổi bùng lên trong mỗi đoàn viên, thanh niên niềm tự hào dân tộc vô bờ bến và lòng biết ơn sâu sắc.
Thế hệ trẻ chúng cháu hôm nay xin hứa: Sẽ tiếp tục rèn đức, luyện tài, biến niềm tự hào lịch sử thành hành động cách mạng thiết thực, góp phần xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh!



