Hồi ức lửa đạn: "Đường ra trận mùa xuân ấy"
Bác Hùng tiếp tôi trong căn nhà nhỏ trên phố Khâm Thiên, trên ngực áo vẫn lấp lánh những tấm huân chương. Dù thời gian đã hơn 50 năm, nhưng khi nhắc về mùa xuân năm 1975, đôi mắt bác ánh lên sự xúc động pha lẫn tự hào. Bác kể, lúc đó bác là pháo thủ, cùng đơn vị hành quân cấp tốc dọc đường Trường Sơn để tiến về giải phóng miền Nam.
Tháng 3 năm 1975, không khí khẩn trương đến nghẹt thở. Anh em chúng tôi ai cũng hừng hực khí thế 'đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào'. Nhớ nhất là những đêm hành quân qua đèo, mưa như trút nước, bùn lầy ngập gối. Pháo nặng, đường trơn, nhưng không ai kêu mệt. Mọi người chỉ chia nhau điếu thuốc lá cuối cùng rồi lại đẩy pháo.
Đêm ngày 29/4, khi đơn vị áp sát Sài Gòn, pháo của chúng tôi nổ vang trời. Lúc nhận được tin Dương Văn Minh đầu hàng vào trưa 30/4, cả đơn vị ôm nhau khóc. Mất mát, hy sinh của bạn bè nằm lại ở các chiến trường trước đó ùa về, nhưng trên hết là niềm vui chiến thắng, là hòa bình đã thực sự về với đất nước. Tôi đã chứng kiến nhiều người lính trẻ trút hơi thở cuối cùng ngay trước cổng dinh Độc Lập, đôi mắt họ vẫn hướng về phía trước. Đó là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết mà chúng tôi đã đi qua."3. Ý nghĩaCâu chuyện của bác Hùng không chỉ là về bom đạn, mà là về ý chí sắt đá và tình đồng đội cao cả. Sự hi sinh của thế hệ đi trước là bài học sâu sắc về giá trị của hòa bình hôm nay, nhắc nhở thế hệ sau trân trọng và xây dựng đất nước. [1]



