Bài viết

Hồi ức lửa đạn qua lời người lính

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách mà còn sống động qua lời kể của những con người đã trực tiếp trải qua chiến tranh. Tôi từng có cơ hội nghe ông Ba – một cựu chiến binh sống gần nhà – kể lại câu chuyện của mình. Dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng từng chi tiết trong lời kể của ông vẫn khiến tôi không khỏi xúc động và suy nghĩ rất nhiều.

Ông Ba tham gia kháng chiến khi mới 19 tuổi. Khi đó, ông còn rất trẻ, chưa từng rời xa quê hương, nhưng vẫn quyết định lên đường nhập ngũ. Ông kể, những ngày đầu ở chiến trường vô cùng khắc nghiệt: thiếu ăn, thiếu nước, ngủ trong rừng sâu, xung quanh luôn là tiếng súng và bom đạn. Có những hôm, cả đơn vị phải hành quân suốt đêm để tránh bị phát hiện. Mỗi bước đi đều có thể đối mặt với nguy hiểm, nhưng không ai lùi bước.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất là câu chuyện ông kể về một lần bị phục kích. Khi đó, đơn vị của ông đang di chuyển thì bất ngờ bị địch tấn công. Tiếng súng nổ dồn dập, nhiều đồng đội bị thương. Trong tình huống hỗn loạn ấy, ông Ba cùng một người bạn thân đã cố gắng đưa những người bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Nhưng trên đường rút lui, người bạn ấy đã trúng đạn và hy sinh. Khi kể đến đây, giọng ông chùng xuống. Ông nói đó là ký ức mà ông không bao giờ quên, cũng là động lực để ông tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Không chỉ đối mặt với cái chết, những người lính như ông Ba còn phải chịu đựng sự thiếu thốn về mọi mặt. Bữa ăn chỉ có cơm độn, đôi khi phải ăn cả củ rừng để cầm hơi. Thế nhưng, trong hoàn cảnh ấy, họ vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Ông kể rằng, mỗi khi rảnh, họ lại hát cho nhau nghe, kể chuyện về gia đình, về quê hương để quên đi mệt mỏi. Chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua tất cả.

Sau chiến tranh, ông Ba trở về quê hương với một cơ thể không còn lành lặn – ông bị thương ở chân và trở thành thương binh. Dù vậy, ông không bao giờ than vãn. Ông bảo rằng mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người đã nằm lại nơi chiến trường. Điều ông mong muốn nhất là thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn.ững nhân chứng như ông chính là cầu nối giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ, để từ đó biết quý trọng hiện tại. Và có lẽ, điều quan trọng nhất mà tôi học được từ ông là: sống trong hòa bình, mỗi người càng phải cố gắng nhiều hơn để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.

Nghe câu chuyện của ông Ba, tôi nhận ra rằng chiến tranh không hề xa xôi như mình từng nghĩ. Nó hiện hữu trong chính những con người bình dị xung quanh ta. Những nhân chứng như ông chính là cầu nối giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ, để từ đó biết quý trọng hiện tại. Và có lẽ, điều quan trọng nhất mà tôi học được từ ông là: sống trong hòa bình, mỗi người càng phải cố gắng nhiều hơn để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hồi ức lửa đạn qua lời người lính | Câu chuyện thời hoa lửa