Hồi ức mặt trận Vị Xuyên
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng với tôi – một người lính từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – ký ức về những ngày tháng ấy vẫn còn vẹn nguyên, như mới hôm qua.
Đó là vào một buổi sáng mùa hè năm 1984. Sương núi còn chưa tan hết, những dãy đá tai mèo sắc nhọn vẫn im lìm trong màn sương dày đặc. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ chốt trên một điểm cao trọng yếu. Ai cũng hiểu rằng, giữ được điểm cao ấy là giữ được thế trận, là bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Khoảng hơn 5 giờ sáng, pháo địch bắt đầu dội xuống. Tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng, đất đá văng tung tóe. Chúng tôi nằm ép mình trong công sự, tai ù đi vì sức ép, nhưng trong lòng lại càng thêm quyết tâm. Sau những loạt pháo cấp tập, bộ binh địch tràn lên. Trận đánh bắt đầu.
Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh đồng chí Hùng – tiểu đội trưởng của tôi – người luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Anh vừa hô lớn khẩu lệnh, vừa bình tĩnh chỉ huy anh em bám chốt. Khi địch áp sát, chúng tôi nổ súng. Tiếng súng AK hòa lẫn tiếng lựu đạn nổ, tiếng hô xung phong, tất cả tạo nên một bản hùng ca dữ dội giữa núi rừng biên giới.
Có những lúc tưởng chừng như không thể trụ vững, khi đạn dược cạn dần, thương vong tăng lên. Nhưng rồi nhìn thấy đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, không ai lùi bước, chúng tôi lại siết chặt tay súng, quyết tâm giữ vững trận địa đến cùng.
Trong trận đánh ấy, chúng tôi đã giữ được điểm cao. Nhưng cái giá phải trả là không hề nhỏ. Đồng chí Hùng và nhiều anh em khác đã mãi mãi nằm lại nơi đây, giữa núi đá Vị Xuyên. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở.
Sau trận đánh, khi tiếng súng đã im, tôi ngồi lặng giữa chiến hào, nhìn lên bầu trời xanh hiếm hoi sau những ngày khói lửa. Nỗi đau mất mát dâng lên nghẹn ngào, nhưng trong lòng cũng trào dâng niềm tự hào – chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, đã bảo vệ được biên cương của Tổ quốc.
Giờ đây, mỗi lần có dịp trở lại Vị Xuyên, đứng trước những ngọn núi đá năm xưa, tôi lại thấy như có bóng dáng đồng đội mình đâu đây. Gió núi vẫn thổi, rừng cây vẫn xanh, nhưng những người lính năm ấy đã hóa thành một phần của đất.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về Vị Xuyên sẽ mãi không bao giờ phai nhạt trong trái tim người lính. Đó không chỉ là ký ức của riêng tôi, mà còn là lời nhắc nhở cho các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh to lớn của những người đã ngã xuống để đất nước được bình yên.



