HỒI ỨC “MÂY MÙ TRÊN NÚI ĐÁ”
Tôi sinh ra giữa vùng núi đá quanh năm mây phủ.
Ngày ấy cuộc sống ở bản còn rất khó khăn.
Đường đi chỉ là những lối mòn men theo sườn núi.
Người dân chủ yếu sống bằng ngô và lúa nương.
Đêm xuống cả bản chìm trong bóng tối.
Người lớn thường dặn trẻ con không được đi xa.
Thời ấy ai cũng mong cuộc sống bình yên.
Tôi còn nhớ những ngày bà con thấp thỏm lo âu.
Núi rừng rộng lớn khiến nhiều nơi rất biệt lập.
Tin tức đến bản thường rất chậm.
Rồi bộ đội và cán bộ lên bản tuyên truyền, vận động dân.
Mọi người bắt đầu đoàn kết giúp đỡ nhau nhiều hơn.
Niềm tin dần trở lại trên từng nếp nhà.
Chúng tôi gọi những ngày ấy là Mây mù trên núi đá.
Bởi sau màn sương dày cuối cùng ánh sáng cũng xuất hiện.


