Cựu chiến binh

HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA TRÊN CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Đó là câu chuyện về hành trình của Cựu chiến binh Phạm Văn Hà, người lính trẻ mới 18 tuổi rời quê lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia trong những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh biên giới Tây Nam. Giữa nắng lửa, mưa rừng, giữa những trận đánh mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, ông đã chứng kiến đồng đội hy sinh, trải qua mất mát, và mang trong tim nỗi đau khi người bạn thân cùng quê ngã xuống.

Hải Phòng20/11/2025Nguyễn Thị Mai Chi (Đoàn xã Phú Thái)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 65, Cựu chiến binh Phạm Văn Hà, Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn Lương Xá Nam, vẫn còn nhớ như in từng âm thanh, sắc màu của những năm tháng chiến tranh. Mỗi khi nghe tiếng trống hội làng hay nhìn lá cờ đỏ tung bay, ký ức tuổi 18 lên đường vì Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng lại hiện về vẹn nguyên như mới hôm qua.

Ngày lên đường - tuổi 18 bước vào lửa đạn

Năm 1978, ngay khi vừa tốt nghiệp, ông Hà nhận lệnh nhập ngũ và được huấn luyện tại Trung đoàn 125 (xã Phúc Thành B, huyện Kim Môn cũ). Huấn luyện chưa đầy 45 ngày, đơn vị ông nhận lệnh hành quân sang chiến trường Campuchia. “Không ai nói gì, nhưng cũng không ai lùi bước”, ông nhớ lại.

Chiến trường Campuchia – nơi ranh giới sống chết thật mỏng manh

Khí hậu khắc nghiệt, hành quân liên tục ban ngày, ban đêm địch pháo kích… khiến mỗi bước chân của người lính đều đối mặt hiểm nguy. Trong một lần hành quân bị địch phục kích bắn B41, 39 đồng đội ngồi xe đi phía trước xe của ông bị tấn công, có đến hơn 10 người ngã xuống tại chỗ. Xe của ông đi ngay sau ngay lập tức di chuyển lên chuyển thi thể đồng đội và thương binh lên xe để chuyển về hậu cứ. Tin dữ liên tục đến, cuối cùng, đội hình 39 người đi cùng ông chỉ còn 2 người sống sót. “Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cái chết gần đến thế”, ông Hà kể.

Cuộc gặp ngắn ngủi và nỗi đau không bao giờ nguôi

Đầu năm 1979, trong một cuộc hành quân căng thẳng, ông bất ngờ gặp lại người bạn thân cùng quê - Hoàng Mai Chính. Chỉ kịp chúc nhau bình an rồi họ lại chia tay nhau, người ra trận, người ở lại chốt.

Ít lâu sau, trong một trận đánh ác liệt, linh tính mách bảo ông khi nhìn thấy đồng đội mình chuyển thương binh và tử sĩ ra khỏi chiến trường, ông vội lật giở những tấm vải che thi thể, rồi nhận ra người bạn vừa gặp hôm nào đã hy sinh. Ông Hà đứng lặng, lau nước mắt: “Chào mày nhé, Chính ơi…”

Đến giờ, đó vẫn là ký ức ám ảnh và day dứt nhất trong đời lính của ông.

Tinh thần Bộ đội Cụ Hồ – đi là chiến thắng, trở về là anh hùng

Dẫu phải đối mặt đói rét, sốt rét rừng, hành quân suốt 3 ngày 4 đêm, thiếu thốn trăm bề…, những chàng trai 18 tuổi năm ấy vẫn bước tiếp với một niềm tin duy nhất: “Theo tiếng gọi của Tổ quốc thì chỉ có tiến, không bao giờ lùi.”

Họ đã chiến đấu quả cảm để bảo vệ biên giới Tây Nam và hoàn thành nghĩa vụ quốc tế cao cả giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng.

Lời kết – Tự hào một thời hoa lửa

Cựu chiến binh Phạm Văn Hà khiêm nhường nói rằng câu chuyện của mình “chỉ là một phần rất nhỏ trong vô vàn hy sinh của Bộ đội Cụ Hồ”. Nhưng với thế hệ hôm nay, đó là những trang ký ức hào hùng và xúc động, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng hòa bình và biết ơn những người lính đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc.

“Vì Tổ quốc, chúng tôi không tiếc tuổi xuân.

Vì hòa bình, chúng tôi sẵn sàng hy sinh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn