Hồi ức người chiến sĩ Lưu Cần Thơ
Hồi ức người chiến sĩ Lưu Cần Thơ
Hồi ức người chiến sĩ Lưu Cần Thơ
Năm 1974, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, chàng trai trẻ Lưu Cần Thơ lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Ngày ấy, hành trang của người lính trẻ không có nhiều. Đó có thể chỉ là vài bộ quần áo, những vật dụng giản dị và lời dặn dò của gia đình. Nhưng trong hành trang ấy có một thứ quý giá hơn tất cả: niềm tin và ý chí của tuổi trẻ.
Rời quê hương, anh bước vào cuộc đời quân ngũ với biết bao điều còn mới mẻ. Những ngày đầu huấn luyện là những ngày rèn luyện cả thể lực lẫn ý chí. Từ một người con trong gia đình, anh trở thành một người chiến sĩ – biết chấp hành kỷ luật, biết sống vì tập thể và biết đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng của mình.
Những năm tháng 1974–1975 là thời kỳ lịch sử đặc biệt của dân tộc. Người lính khi ấy luôn ở trong tâm thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 đã đi đến thắng lợi, đất nước thống nhất. Nhưng với nhiều người lính, tiếng súng chưa phải đã hoàn toàn khép lại.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiệm vụ của người quân nhân tiếp tục đặt ra những thử thách mới. Có người trở về quê hương, có người tiếp tục ở lại đơn vị, làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Những năm cuối thập niên 1970 và đầu những năm 1980, nhiều đơn vị Quân đội nhân dân Việt Nam phải làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam và thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia.
Trong dòng chảy lịch sử ấy, người chiến sĩ Lưu Cần Thơ tiếp tục gắn bó với màu xanh áo lính.
Mười năm – từ năm 1974 đến năm 1982 – là một quãng đời không dài nếu nhìn trên dòng chảy của lịch sử, nhưng lại là một phần tuổi trẻ không thể nào quên đối với một người lính.
Đó là những năm tháng xa nhà.
Là những đêm trực gác giữa tiếng gió và sự tĩnh lặng của chiến trường.
Là những ngày hành quân vất vả, những bữa cơm giản dị của người lính và những người đồng đội luôn sát cánh bên nhau.
Là những lá thư từ quê nhà được nâng niu đọc đi đọc lại.
Và cũng là những lần đối mặt với hiểm nguy, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.
Trong quân ngũ, tình đồng đội có lẽ là một trong những điều thiêng liêng nhất. Những người lính đến từ những quê hương khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi đã cùng đứng trong một hàng ngũ thì cùng chia sẻ gian khổ, cùng động viên nhau vượt qua những ngày khó khăn.
Có những người đồng đội sau này trở về.
Có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Và có những kỷ niệm, dù đã qua hàng chục năm, vẫn không thể phai mờ trong ký ức của người lính.
Năm 1982, sau tám năm gắn bó với quân ngũ, người chiến sĩ Lưu Cần Thơ khép lại một chặng đường đặc biệt của cuộc đời mình.
Anh trở về với cuộc sống đời thường, nhưng những năm tháng quân ngũ chắc chắn đã để lại dấu ấn sâu đậm. Mười năm tuổi trẻ gắn với màu áo lính đã rèn luyện ở anh sự kiên cường, tinh thần trách nhiệm, tình đồng đội và trên hết là lòng yêu quê hương, đất nước.
Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc đi, làm những bước chân không còn nhanh như thuở đôi mươi, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu và phục vụ trong quân ngũ thì vẫn còn đó.
Mỗi khi nhớ lại năm 1974 – năm đầu tiên khoác lên mình bộ quân phục – có lẽ điều còn đọng lại không chỉ là những gian khổ đã trải qua, mà còn là niềm tự hào.
Tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được dành cho Tổ quốc.
Tự hào vì đã từng đứng trong hàng ngũ những người lính Việt Nam.
Và tự hào vì trong những năm tháng khó khăn nhất, mình đã không đứng ngoài lịch sử.
Câu chuyện về người chiến sĩ Lưu Cần Thơ vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người.
Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã gửi lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.



