Cựu chiến binh

HỒI ỨC NGƯỜI CHIẾN SĨ VŨ VĂN KHA – NHỮNG THÁNG NĂM ĐI QUA LỬA ĐẠN

Ông Vũ Văn Kha, sinh năm 1941, quê ở thôn Bắc Cả, xã Nguyễn Trãi, tỉnh Hưng Yên. Xuất thân từ một vùng quê thuần nông, ông lớn lên với sự chất phác, thẳng thắn và tinh thần yêu nước mạnh mẽ.

Hưng Yên03/12/2025Hoàng Thị Yến Trang (THPT Nguyễn Trung Ngạn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒI ỨC NGƯỜI CHIẾN SĨ VŨ VĂN KHA – NHỮNG THÁNG NĂM ĐI QUA LỬA ĐẠN

Ông Vũ Văn Kha, sinh năm 1941, quê ở thôn Bắc Cả, xã Nguyễn Trãi, tỉnh Hưng Yên. Xuất thân từ một vùng quê thuần nông, ông lớn lên với sự chất phác, thẳng thắn và tinh thần yêu nước mạnh mẽ. Năm 1962, khi đất nước còn chia cắt và cuộc đấu tranh giữ gìn an ninh – bảo vệ miền Bắc đang diễn ra quyết liệt, chàng trai trẻ ấy đã rời gia đình để tham gia hoạt động cùng lực lượng Công an tỉnh Hưng Yên. Từ đó, con đường của ông không còn là con đường của một người bình thường, mà là con đường của một người lính, người chiến sĩ sẵn sàng đối mặt hiểm nguy.

Đến năm 1966, ông tiếp tục nhận nhiệm vụ mới – tham gia hoạt động đánh Mỹ tại Huế, nơi được ví như một “tọa độ lửa” của chiến tranh. Chuyến hành quân vào chiến trường miền Trung là một thử thách lớn. Ông cùng các đồng đội phải đi bộ suốt chặng đường dài từ Hà Tĩnh vào Huế, mang theo ba lô nặng trĩu quân trang, vũ khí, đạn dược. Con đường hành quân hầu hết là đường rừng, lối mòn, nhằm tránh khỏi các trạm gác và máy bay do thám của địch.

Ông cùng đồng đội dặn nhau rằng:

“Mỗi bước đi đều nặng như mang cả quê hương trên vai. Nhưng ai cũng tự nhủ phải sống, phải đến nơi, phải chiến đấu.”

Thức ăn mang theo chẳng có bao nhiêu. Có ngày cả đơn vị chỉ chia nhau vài nắm gạo khô, còn lại phải hái rau rừng, lá non, củ mài để cầm cự. Nhưng chính trong những ngày kham khổ ấy, tinh thần đồng đội lại càng bền chặt. Họ vừa là bạn chiến đấu, vừa là chỗ dựa tinh thần duy nhất giữa rừng sâu hiểm trở.

Chiến trường Huế năm ấy là nơi thử thách lòng dũng cảm lẫn sức chịu đựng của những người lính. Ban ngày, để tránh máy bay, pháo kích và các đợt càn quét của quân Mỹ – ngụy, ông và các đồng đội phải trốn dưới những căn hầm bí mật trong nhà dân. Không gian chật hẹp, tối om, nóng bức đến nghẹt thở. Có ngày nằm dưới hầm gần chục tiếng, không dám động đậy, chỉ nghe tiếng bước chân giày đinh và tiếng súng nổ trên mặt đất.

Đêm xuống, khi quân địch rút lui, khi người dân mở cửa ra hiệu an toàn, những người lính ẩn mình dưới hầm lại lao lên – nhẹ nhàng, dứt khoát, đánh theo kiểu du kích như bóng như sương. Mỗi cuộc tấn công ban đêm đều là sự giằng co sinh tử. Nhiều lần bị địch phát hiện, họ phải rút ngay lên rừng, lẩn vào núi để tránh sự bao vây.

Ông Kha nhớ lại:

“Có trận đánh, tôi phải giáp lá cà với chúng. Lúc ấy không có khoảng cách giữa sống và chết. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất: mình mà chậm một chút, đồng đội phía sau sẽ là người ngã xuống.”

Những cú đấm, cú đá, những thế võ mà ông từng học ở quê không ngờ lại trở thành vũ khí quan trọng để ông sinh tồn giữa chiến trường. Và cũng trong những đêm tối đầy khói súng ấy, ông đã mất đi nhiều đồng đội – những người đã cùng ông chia nửa củ sắn, bát nước rừng, và những giấc mơ giản dị về ngày hòa bình.

Ở Huế tròn một năm, ông lại tiếp tục cuộc hành quân vào Nam – hành trình nối tiếp hành trình, dãi dầu nắng gió, không biết bao lần đối mặt hiểm nguy. Ông đi như thế, đi cho đến tận ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Khi tiếng súng im, khi cờ đỏ sao vàng tung bay thống nhất, ông mới lặng lẽ trở về quê hương Hưng Yên – trở về như một người lính đã gửi trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Ngày ấy, không ai biết ông đã trải qua những gì. Nhưng ai cũng thấy đôi mắt ông từng trải, lặng lẽ và thăm thẳm… như mang trong đó những ký ức không thể kể thành lời.

Cuộc đời ông Vũ Văn Kha là hành trình của một con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí phi thường. Ông đã sống bằng tinh thần kiên cường – không phô trương, không đòi hỏi – chỉ lặng lẽ cống hiến, lặng lẽ hy sinh. Những năm tháng chiến đấu trong rừng sâu, những đêm nằm dưới hầm bí mật, những trận giáp lá cà giữa ranh giới sống – chết… tất cả đã trở thành phần máu thịt trong ký ức của ông.

Và đó cũng là phần ký ức thiêng liêng của cả một thế hệ cha anh, những người đã đặt Tổ quốc lên trên chính cuộc đời mình trong suốt một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn