Hồi ức người lính
Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Phúc, sinh năm 1946, quê ở thôn 5, xã Bắc Trạch như bao thanh niên thời bấy giờ, khi Tổ quốc gọi tên, ông đã không ngần ngại lên đường nhập ngũ vào tháng 2 năm 1968 – những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất.
Ngày rời quê, ông vẫn còn nhớ rõ hình ảnh mẹ đứng bên hiên nhà, lặng lẽ dặn dò: “Đi đi con, vì đất nước, vì quê hương mình…”. Chính những lời giản dị ấy đã trở thành động lực để ông vững vàng bước qua bom đạn.
Ông kể:
"Những năm trong quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên. Chúng tôi hành quân xuyên rừng, băng suối, sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm, nhưng tinh thần thì luôn rực cháy. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bom đạn trút xuống xung quanh, nhưng anh em vẫn siết chặt tay nhau, động viên nhau giữ vững trận địa.
Tôi đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có những người anh em đã mãi mãi nằm lại chiến trường, tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nghĩ đến họ, lòng tôi lại nhói lên, nhưng cũng chính sự hy sinh đó càng thôi thúc chúng tôi chiến đấu đến cùng, quyết không lùi bước.
Trong chiến tranh, điều quý giá nhất mà tôi có được không chỉ là những chiến công, mà là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng không gì thay thế được. Chúng tôi sống chết có nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô giữa lúc gian nguy."
Đến tháng 7 năm 1981, ông xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn. Trở về đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh từ năm 1991 tại Chi hội 5.
Ông nói:"Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, tôi luôn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp"



